MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Duyên Trùng SinhChương 8: MUỘI MUỘI "TRÀ XANH" BẮT ĐẦU LỘ MẶT

Huyết Duyên Trùng Sinh

Chương 8: MUỘI MUỘI "TRÀ XANH" BẮT ĐẦU LỘ MẶT

766 từ · ~4 phút đọc

Trở về Thẩm phủ sau đêm đại thọ kịch tính, bầu không khí trong phủ vốn yên bình nay bỗng trở nên ngột ngạt. Thẩm Lan Nhi vừa bước chân vào khuê phòng đã vứt mạnh chiếc quạt tròn xuống đất, gương mặt thanh tú vặn vẹo vì đố kỵ.

"Tiểu thư, người bớt giận..." – Tỳ nữ thân cận run rẩy khuyên can.

"Bớt giận? Ngươi bảo ta bớt giận làm sao được?" – Lan Nhi gầm lên – "Con khốn Thẩm Ninh Yên đó, nó không chỉ thoát bẫy mà còn dám đem Nhiếp chính vương ra dọa dẫm. Nếu nó thực sự bắt tay với Tiêu Lục Chiến, Cố ca ca sẽ gặp nguy hiểm, và vị trí chính thê của ta sau này cũng tan thành mây khói!"

Ả biết rõ, chỉ khi Ninh Yên gả cho Cố Thừa Trạch làm chính thê, ả mới có thể theo vào làm trắc phi rồi từ từ thay thế. Nhưng giờ Ninh Yên muốn từ hôn, mọi tính toán của ả đều đổ bể.

Ánh mắt Lan Nhi lóe lên một tia độc địa. Ả lấy từ trong ngăn kéo bí mật ra một gói bột nhỏ màu hồng nhạt. Đây là "Mê Điệp Hương" – loại thuốc khiến người ta mất đi lý trí, chỉ cần một chút cũng đủ để hủy hoại danh tiết của một nữ tử.

"Ninh Yên, là chị ép em. Nếu chị không muốn gả cho Cố ca ca một cách đường đường chính chính, vậy thì hãy để mọi người thấy chị 'tư thông' với kẻ khác ngay tại Thẩm phủ này đi!"

Sáng hôm sau, khi Ninh Yên đang chuẩn bị ra ngoài đến Trà lâu Thính Phong, Thẩm Lan Nhi bất ngờ xuất hiện tại sân viện của nàng. Trên tay ả bưng một khay trà sen tỏa hương nghi ngút, gương mặt lại trở về vẻ nhu mì, hối lỗi:

"Tỷ tỷ, chuyện tối qua là muội muội không tốt, đã quá lời làm tỷ phiền lòng. Muội đặc biệt tự tay pha trà sen mà tỷ thích nhất để tạ lỗi. Xin tỷ đừng giận muội nữa, được không?"

Ninh Yên nhìn bát trà sen, rồi nhìn gương mặt "thành khẩn" của Lan Nhi. Kiếp trước, chính cái vẻ mặt này đã lừa nàng hết lần này đến lần khác. Nàng khẽ cười, một nụ cười mang theo sự thấu thị tận cùng:

"Lan Nhi, muội nhọc lòng quá rồi. Trà sen này... chắc hẳn là rất 'đặc biệt'?"

Lan Nhi thoáng giật mình, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Chỉ là trà sen bình thường thôi mà, tỷ tỷ nghi ngờ muội sao?"

Ninh Yên cầm lấy chén trà, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Mùi hương sen thanh khiết che lấp đi một mùi ngọt lịm kỳ quái. Nàng không uống, mà bất ngờ xoay tay, đổ cả chén trà vào chậu hoa mẫu đơn bên cạnh.

"Tỷ tỷ! Người làm gì vậy?" – Lan Nhi kêu lên, vẻ mặt đầy tổn thương.

Ninh Yên buông chén sứ xuống, tiếng va chạm trên khay bạc vang lên khô khốc. Nàng bước tới sát Lan Nhi, bàn tay lạnh lẽo vỗ nhẹ lên má ả:

"Lan Nhi, kỹ thuật diễn của muội càng lúc càng kém rồi. Muốn hạ thuốc ta? Muội quên rằng từ nhỏ ta đã theo phụ thân học cách nhận biết các loại độc thảo nơi biên thùy sao?"

Nàng nắm chặt lấy cổ tay Lan Nhi, lực đạo mạnh đến mức ả phải kêu lên đau đớn.

"Nghe đây, màn kịch 'trà xanh' này kết thúc ở đây được rồi. Ta còn có việc quan trọng phải làm, không có thời gian chơi đùa với muội. Nhưng để trả lễ cho chén trà này..."

Ninh Yên bất ngờ dùng sức, đẩy Lan Nhi ngã nhào vào bồn nước rửa tay trong sân. ả ướt sũng từ đầu đến chân, phấn son lem luốc trông cực kỳ thảm hại.

"Thanh Trúc, khóa cửa viện lại. Không có lệnh của ta, không được cho ai ra vào, đặc biệt là 'nhị tiểu thư' đây. Để muội ấy ở trong đó mà suy ngẫm cho kỹ về chén trà tạ lỗi của mình."

Ninh Yên quay lưng bước đi, không thèm để ý đến tiếng gào thét của Lan Nhi phía sau. Nàng biết, việc giam lỏng Lan Nhi chỉ là tạm thời, nhưng nó đủ để ả không thể gây rối trong cuộc gặp quan trọng với Tiêu Lục Chiến.

Bước lên xe ngựa, Ninh Yên hít một hơi thật sâu. Kẻ thù trong nhà đã tạm dẹp yên, giờ là lúc đối mặt với "Diêm Vương" của Đại Chu.