Sau màn "va chạm" đầy kịch tính tại Ngự hồ, Thẩm Ninh Yên trở về vị trí cũ với dáng vẻ điềm đạm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, sự vắng mặt của Cố Thừa Trạch suốt nửa canh giờ sau đó đã khiến những người tinh ý bắt đầu xầm xì.
Thẩm Lan Nhi ngồi bên cạnh, bàn tay siết chặt tà áo đến nhăn nhúm. Ả không hiểu tại sao mọi chuyện lại chệch hướng như thế. Nhìn thấy Ninh Yên ung dung nhấm nháp mứt sen, ả không nhịn được mà giả vờ quan tâm:
"Tỷ tỷ, lúc nãy muội thấy Cố ca ca đi tìm tỷ, hai người có gặp nhau không? Sao trông huynh ấy có vẻ... không được vui?"
Ninh Yên đặt chén trà xuống, thong thả lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay trắng muốt thêu hoa hải đường – chính là chiếc khăn mà kiếp trước Cố Thừa Trạch đã tặng nàng làm tín vật. Nàng giả vờ thở dài:
"Gặp chứ. Nhưng Lan Nhi à, ta phát hiện ra một chuyện rất lạ. Trên chiếc khăn này có mùi hương lạ lắm, giống như hương hoa mà đám ong mật rất thích. Ta sợ làm hỏng tiệc vui nên đã vứt nó đi, không ngờ lại vô tình nhặt được một chiếc khăn khác."
Ánh mắt Ninh Yên lóe lên tia lạnh lẽo khi nhìn thẳng vào gương mặt đang dần cắt không còn giọt máu của Thẩm Lan Nhi. Nàng giơ chiếc khăn tay hiện tại lên – đó là một chiếc khăn lụa thêu hình chim ưng oai phong, góc khăn có thêu một chữ "Chiến" nhỏ xíu bằng chỉ đen.
Đó là khăn của Tiêu Lục Chiến. Hắn đã "vô tình" để lại trong tay nàng lúc kéo nàng vào lòng.
Thẩm Lan Nhi nhìn thấy chữ trên khăn, hơi thở nghẹn lại. ả nhận ra đó là vật phẩm của Nhiếp chính vương phủ. Sự đố kỵ bùng lên như lửa, nhưng sự sợ hãi còn lớn hơn.
"Tỷ... tỷ sao lại có đồ của Vương gia?"
"Cứ coi như là thần linh phù hộ đi." – Ninh Yên mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt – "Lan Nhi, muội là muội muội tốt của ta, ta nhắc muội một câu: Những thứ không thuộc về mình, tốt nhất đừng chạm vào. Nếu không, không chỉ là ong đốt, mà là... vạn tiễn xuyên tâm đấy."
Thẩm Lan Nhi run rẩy, không dám nói thêm lời nào, chỉ cúi gục đầu che đi sự căm hận trong mắt.
Yến tiệc kết thúc, khi Thẩm Ninh Yên bước ra cửa cung, nàng phát hiện Cố Thừa Trạch đang đứng đợi bên xe ngựa. Hắn đã lấy lại vẻ nho nhã, nhưng đôi mắt vẫn vằn lên những tia máu.
"Ninh Yên, chúng ta cần nói chuyện." – Hắn hạ thấp giọng, cố nén cơn giận.
Ninh Yên không lên xe ngựa của mình mà đi thẳng về phía hắn. Nàng đứng cách hắn một khoảng vừa đủ, lấy chiếc khăn thêu hoa hải đường cũ ra, thả nhẹ xuống vũng nước đọng dưới chân xe ngựa.
"Cố công tử, giữa chúng ta không còn gì để nói. Sính lễ của ngươi, ngày mai ta sẽ sai người trả lại nguyên vẹn cho Cố phủ."
"Nàng điên rồi sao? Nàng có biết mình đang làm gì không? Vì Tiêu Lục Chiến sao? Hắn là một con quỷ!" – Cố Thừa Trạch gầm lên khe khẽ.
Ninh Yên ghé sát vào tai hắn, lời cảnh báo thầm kín vang lên như tiếng chuông đòi mạng: "Hắn là quỷ, còn ngươi là rắn độc. Ít nhất con quỷ đó giết người một cách đường đường chính chính, còn rắn độc như ngươi... chỉ biết cắn lén sau lưng. Đừng tưởng ta không biết ngươi và cha ngươi đang bí mật chuyển ngân lượng cho quân đội Tây Cương. Nếu chuyện này lọt đến tai 'con quỷ' kia, ngươi đoán xem đầu ngươi còn trên cổ bao lâu?"
Sắc mặt Cố Thừa Trạch lập tức chuyển từ đỏ sang trắng bệch, rồi từ trắng sang xanh xám. Hắn lùi lại, nhìn Ninh Yên như nhìn một người lạ từ địa ngục trở về.
"Sao nàng... sao nàng biết?"
Ninh Yên không trả lời. Nàng xoay người bước lên xe ngựa Thẩm gia, tà áo đỏ rực rỡ dưới ánh đuốc hoàng cung.
"Thanh Trúc, về nhà. Ngày mai, chúng ta còn một cuộc hẹn ở Trà lâu Thính Phong."
Bên trong xe ngựa, Ninh Yên vuốt ve chiếc khăn tay có chữ "Chiến". Nàng biết mình vừa ném ra một quả bom. Cố Thừa Trạch sẽ hoảng loạn, và khi kẻ thù hoảng loạn, đó chính là lúc họ để lộ nhiều sơ hở nhất.
Nhưng điều nàng lo lắng hơn chính là Tiêu Lục Chiến. Nam nhân đó không dễ bị lợi dụng. Cuộc gặp ngày mai, sẽ là trận chiến thực sự đầu tiên của nàng.