MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Kiếm Giang HồChương 1: Giang hồ dậy sóng

Huyết Kiếm Giang Hồ

Chương 1: Giang hồ dậy sóng

620 từ · ~4 phút đọc

Trăng non như lưỡi kiếm, ánh sáng lạnh buốt phủ lên dãy núi Trường Phong. Gió thổi qua rừng trúc phát ra âm thanh xào xạc, tựa như tiếng than của người chết không siêu thoát.

Tại quán rượu nhỏ bên sườn núi, khách khứa tản mát, chỉ còn lại vài lữ khách khoác áo choàng đen, mặt giấu sau lớp mũ rộng. Giữa không gian mờ ảo khói rượu, giang hồ đang truyền nhau một tin: “Huyết Kiếm tái xuất.”

Người kể chuyện hạ giọng, rót thêm chén rượu:

– Mười tám năm trước, Huyết Kiếm một mình chém ngang mười tám môn phái, máu nhuộm nửa trời. Rồi hắn biến mất không tung tích. Nay trên đỉnh Tuyết Lĩnh, người ta lại thấy lưỡi kiếm đỏ như máu ấy lóe lên trong đêm.

Tiếng rượu rơi “tách” xuống sàn. Một thiếu niên ngồi trong góc khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt cậu sáng trong nhưng ẩn sâu một nét cô tịch – đó chính là Lâm Kỳ, kẻ mà không ai biết đang mang trong mình nửa bộ bí kíp Huyết Kiếm Tâm Kinh.

Chủ quán rót thêm rượu, cười gằn:

– Giang hồ bao năm yên lặng, nay lại sắp đổ máu rồi.

Lâm Kỳ không nói gì. Bàn tay cậu khẽ siết lấy bầu rượu, trong lòng vang lên tiếng dặn của vị lão nhân năm xưa:

“Nếu có ngày máu lại đổ vì Huyết Kiếm, ngươi hãy nhớ – chân chính của kiếm không nằm ở giết người, mà ở giữ người sống.”

Đêm ấy, khi Lâm Kỳ rời quán, gió bỗng trở lạnh. Cậu cảm thấy như có ánh mắt nào đó dõi theo mình từ xa. Một bóng đen lướt qua mái ngói, nhanh như quỷ ảnh.

Ngay khi bước đến rừng trúc, bốn bóng người áo đen xuất hiện, vây lấy cậu.

– Giao ra bí kíp Huyết Kiếm Tâm Kinh, ngươi có thể toàn mạng!

Lâm Kỳ khẽ cau mày.

– Ta chỉ là kẻ tiều phu, nào có thứ các ngươi nói?

Một trong bốn kẻ cười nhạt:

– Tiều phu ư? Tiều phu nào lại có ánh mắt của người luyện kiếm?

Chưa dứt lời, hắn rút kiếm lao tới. Ánh thép lóe lên, vút trong gió như rắn độc. Lâm Kỳ xoay người, tay nắm đoạn côn gỗ dùng để gánh củi. Một chiêu “Phản phong đoạn ảnh”, côn gỗ đánh trúng cổ tay đối phương, kiếm rơi lả tả.

Những kẻ còn lại nhất loạt tấn công. Lâm Kỳ lùi về sau, mồ hôi lạnh thấm trán. Kiếm pháp hắn chưa hoàn thiện, nội lực chỉ vừa chớm khai mở. Giữa lúc thế nguy cấp, một tiếng sáo vút lên – âm thanh trong như nước suối đầu nguồn.

Ba kẻ áo đen lập tức ngã gục, mắt trợn trừng, máu rỉ ra từ tai. Từ trên cao, một bóng người tóc bạc nhẹ nhàng đáp xuống, tay cầm cây sáo trúc.

– Bọn hậu bối, dám động đến người của ta?

Bốn kẻ còn lại run rẩy, bỏ chạy tán loạn. Lão nhân quay sang nhìn Lâm Kỳ, ánh mắt sâu như vực thẳm:

– Tiểu tử, ngươi đã luyện tới tầng thứ hai của Huyết Kiếm rồi à?

Lâm Kỳ kinh ngạc:

– Lão tiền bối… người biết bí kíp đó?

Lão nhân khẽ thở dài:

– Không chỉ biết, mà từng là người sáng tạo nó. Giang hồ sắp loạn, ngươi hãy nhớ… đừng để Huyết Kiếm một lần nữa nhuộm đỏ thiên hạ.

Nói dứt lời, bóng lão biến mất vào sương đêm, chỉ để lại tiếng gió vi vu qua rừng trúc và mùi máu nhàn nhạt trong không khí.

Lâm Kỳ siết chặt cây côn gỗ trong tay, ánh trăng chiếu lên mặt cậu – lạnh, cô độc, nhưng kiên định.

Một chương mới của giang hồ đã mở ra.