Trời hừng sáng, sương phủ mờ cả dãy núi Trường Phong. Lâm Kỳ men theo con suối nhỏ, trong đầu vẫn vang vọng lời lão nhân đêm qua. “Sáng tạo Huyết Kiếm Tâm Kinh” — chẳng lẽ đó là người từng khiến giang hồ khiếp đảm?
Cậu cúi xuống vốc nước rửa mặt, ánh trăng tàn còn phản chiếu nơi đáy suối. Đột nhiên, mặt nước lay động. Một vệt đỏ lan ra — máu!
Lâm Kỳ lập tức nhìn quanh. Cách đó không xa, dưới gốc tùng già, một bóng người nằm gục, áo trắng loang máu, hơi thở yếu ớt. Chính là lão nhân tóc bạc tối qua!
Cậu vội chạy đến:
– Tiền bối!
Lão khẽ mở mắt, môi run run:
– Không… đừng đến gần… Bọn chúng còn ở quanh đây…
Nhưng câu nói dở dang, từ trong rừng đã vang lên tiếng cười lạnh.
– Hừ, quả nhiên hắn trốn về hướng này.
Ba hắc y nhân bước ra, mỗi người đều đeo mặt nạ đồng, kiếm giắt ngang lưng. Tên cầm đầu lạnh giọng:
– Kẻ phản đồ của Ma Ảnh Cốc, hôm nay ngươi không thoát được.
Lâm Kỳ đứng chắn trước lão nhân, tay nắm chặt côn gỗ.
– Các ngươi là ai, vì sao lại muốn giết người trọng thương?
Tên cầm đầu cười khinh miệt:
– Thằng nhóc, muốn chết thay hắn sao?
Hắn chưa dứt lời, đã vung kiếm, chiêu “Ảnh xuyên vân vụ”, thân ảnh như tan vào sương mù, kiếm quang chớp động như rắn nước.
Lâm Kỳ đẩy mạnh cây côn, đánh ra thế “Liên hoàn phản kích”, côn gỗ và kiếm thép chạm nhau tóe lửa. Cậu bị đẩy lùi ba bước, máu rỉ nơi mép, nhưng ánh mắt vẫn vững như núi.
Tên hắc y nhân kinh ngạc:
– Tiểu tử này có nội lực!
Ngay khoảnh khắc ấy, lão nhân bật dậy, dùng hết tàn lực điểm chỉ, một luồng khí xung kích bật ra. Hai trong ba kẻ ngã vật xuống, miệng trào máu. Tên còn lại vội nhảy lùi, giơ kiếm đỡ, rồi rút lui trong sương, để lại tiếng gằn độc địa:
– Ma Ảnh Cốc sẽ không tha cho ngươi!
Khi bóng đen biến mất, lão nhân khuỵu xuống, máu trào nơi miệng. Lâm Kỳ hoảng hốt đỡ lấy, vội xé áo buộc vết thương.
– Tiền bối! Xin người cố chịu, con sẽ tìm thuốc!
Lão nhân lắc đầu, ánh mắt hiền hòa lạ thường:
– Không cần đâu… nội thương của ta do Ma Ảnh Tâm Chưởng, không thuốc nào cứu được. Nhưng… ngươi hãy nghe kỹ…
Lão rút từ ngực ra một mảnh lụa đỏ, run rẩy trao cho cậu.
– Đây là nửa tàn đồ của Huyết Kiếm Tâm Kinh. Phần còn lại… nằm trong tay kẻ tự xưng là “Thiên Huyết Kiếm Chủ”. Khi hai mảnh hợp nhất, giang hồ sẽ đổi màu máu.
Gió núi thổi ào ào, mùi máu lan khắp không gian. Lâm Kỳ cảm nhận hơi thở lão dần yếu đi, mắt ánh lên nét bi tráng.
– Tiền bối, con sẽ giữ lấy, không để kẻ ác đoạt được!
Lão nhân khẽ cười, như gió thoảng:
– Kiếm… không phải để giết người… nhớ… lấy…
Câu nói tan vào hư không. Lâm Kỳ cúi đầu, im lặng hồi lâu, rồi lạy ba lạy. Sương dày hơn, che mờ cả gương mặt trẻ tuổi nhưng ánh mắt đã khác — lạnh lẽo và kiên định.
Cậu chôn lão nhân bên gốc tùng, lấy thanh sáo trúc đặt làm mộ ký. Khi quay đi, trời vừa rạng, ánh sáng đầu ngày hắt lên mảnh lụa đỏ trong tay — Huyết Kiếm Tâm Kinh, truyền thuyết bắt đầu hồi sinh.