MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Kiếm Giang HồChương 3: Bước vào Ma Ảnh Cốc

Huyết Kiếm Giang Hồ

Chương 3: Bước vào Ma Ảnh Cốc

672 từ · ~4 phút đọc

Trưa hôm sau, trời vẫn âm u, mây như đè thấp dãy Trường Phong. Sau khi mai táng lão nhân, Lâm Kỳ lên đường men theo hướng tây bắc — nơi hắn nghe tên hắc y nhắc đến: Ma Ảnh Cốc.

Truyền thuyết kể rằng nơi ấy từng là chốn ẩn tu của một môn phái tà công, chuyên luyện thuật “Ẩn Ảnh Hóa Hình”, có thể khiến người tan vào bóng tối, giết người mà không lưu vết. Bao nhiêu năm, cái tên ấy tưởng chừng đã biến mất khỏi giang hồ. Nào ngờ, hôm nay lại xuất hiện trong một đêm máu tanh.

Lâm Kỳ cột lại hành lý, cẩn thận giấu mảnh lụa đỏ trong áo. Mỗi lần chạm vào, cậu đều cảm giác nó nóng như lửa, như ẩn chứa linh hồn của hàng trăm năm sát khí.

Đi đến chân núi, một cơn gió lạ thổi qua, mang theo tiếng sáo mơ hồ. Âm thanh ấy vừa như tiếng khóc, vừa như lời gọi, khiến cậu khẽ rùng mình.

Từ xa, một nữ tử áo tím xuất hiện giữa sương. Dáng nàng uyển chuyển, khuôn mặt bị che nửa bởi khăn lụa. Khi nàng dừng lại, mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ.

– Tiểu huynh đài, ngươi không nên đi về hướng đó.

Lâm Kỳ ôm quyền:

– Tại hạ chỉ muốn tìm hiểu Ma Ảnh Cốc, có việc gấp.

Nàng nhíu mày, khẽ nói:

– Ma Ảnh Cốc không phải nơi người sống có thể tự do ra vào. Một khi bước qua ranh giới, hoặc thành người của họ, hoặc thành xác không hồn.

– Nếu vậy… xin cô nương chỉ đường.

Nàng nhìn cậu hồi lâu, ánh mắt pha chút ngạc nhiên và thương cảm:

– Ngươi thật giống một người mà ta từng gặp… Hắn cũng từng nói câu đó.

Câu nói vừa dứt, từ rừng vang lên tiếng gió rít — Phi tiêu!

Nàng lập tức kéo Lâm Kỳ né tránh, phi tiêu găm vào thân cây, mũi thép còn run run. Trên đó khắc hình đầu rắn, biểu tượng của Ma Ảnh Cốc!

Từ trong sương, bốn bóng đen xuất hiện, giọng nói âm u:

– Ai dám bước vào cấm địa của Ma Ảnh Cốc, đều phải chết.

Lâm Kỳ rút côn gỗ, đứng cạnh nữ tử áo tím, đáp lại:

– Hóa ra đây là cách Ma Ảnh Cốc chào khách sao?

Một tên bật cười:

– Hừ, khách à? Chúng ta chỉ nhận xác, không nhận khách!

Hắn vừa dứt lời, cả bốn cùng tung ra thế “Ảnh Liệt Tứ Tuyệt”, thân ảnh hòa vào sương trắng, kiếm khí lạnh buốt như dao cắt da.

Lâm Kỳ khẽ vận khí, nhớ lại lời lão nhân: “Kiếm không phải để giết người… mà là để giữ lòng chính đạo.”

Khí mạch dâng tràn, cậu quét ngang một côn, dùng “Bát Tượng Phản Ảnh” — chiêu thức học được từ những năm luyện võ ở làng. Côn gỗ xoay vòng, đập vỡ hai bóng ảo ảnh, để lộ ra thân thật của địch.

Nữ tử áo tím đồng thời rút ra trường kiếm mảnh như tơ, thi triển “Tử Ảnh Vân Hương Kiếm” – kiếm khí nhẹ mà sắc, chém rách màn sương, khiến hai tên khác thối lui.

Chỉ trong ba hơi thở, cả bốn tên hắc y đều bị đánh ngã. Một tên hấp hối thốt ra trước khi chết:

– Ngươi… ngươi dám chống lại Ma Ảnh Cốc… sẽ không… yên đâu…

Tiếng hắn tắt lịm, sương tan, chỉ còn lại mùi máu nhạt hòa cùng hương hoa tím từ vạt áo thiếu nữ.

Lâm Kỳ nhìn nàng:

– Cô nương, tại sao lại giúp ta?

Nàng khẽ cười, giọng nhẹ như gió thoảng:

– Ta không giúp ngươi. Chỉ là… ta cũng có món nợ với Ma Ảnh Cốc.

Rồi nàng xoay người bước đi, để lại câu nói giữa làn sương:

– Nếu thật sự muốn vào Ma Ảnh Cốc, đêm mai hãy đến bờ vực Thiên Tẫn. Ta sẽ chờ.

Lâm Kỳ nhìn theo bóng tím mờ dần, trong lòng dấy lên linh cảm rằng số phận mình vừa bước sang một ngã rẽ đầy máu lửa.