Đêm buông xuống, mây đen phủ kín bầu trời, gió rít qua những vách đá dựng đứng của bờ vực Thiên Tẫn. Từ nơi này nhìn xuống, chỉ thấy sương mù dày đặc như nuốt chửng mọi thứ. Người trong giang hồ đồn rằng, ai từng rơi xuống đó, hồn sẽ mãi lạc trong vực sâu không đáy.
Lâm Kỳ khoác áo choàng đen, cột chặt thanh côn gỗ sau lưng. Gió tạt mạnh, mưa bắt đầu rơi từng giọt lạnh buốt. Cậu đứng lặng, chờ.
Một bóng tím xuất hiện từ màn sương, nhẹ nhàng như khói. Chính là nữ tử áo tím đêm qua. Mái tóc nàng ướt sũng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lâm Kỳ.
– Ngươi thật đến. – Giọng nàng trầm, xen chút kinh ngạc.
– Ta đã nói sẽ đến. – Lâm Kỳ đáp, ánh mắt không rời nàng.
Nàng khẽ gật, rút từ trong áo ra một vật: miếng ngọc tím khắc hình vân rồng.
– Đây là lệnh bài của Ma Ảnh Cốc. Có nó, ngươi có thể bước qua cổng mà không bị giết ngay. Nhưng… – nàng ngập ngừng – chỉ có thể dùng một lần. Sau đó, nếu bị phát hiện, cả ngươi lẫn ta đều không toàn mạng.
Lâm Kỳ đón lấy ngọc, cảm thấy hơi lạnh lan vào lòng bàn tay.
– Tại sao cô giúp ta?
Nàng nhìn xa xăm, gió thổi tung dải khăn che mặt. Lần đầu tiên, Lâm Kỳ thấy rõ dung nhan nàng — một vẻ đẹp dịu dàng mà u buồn, như đóa hoa nở trong đêm mưa.
– Vì ngươi mang thứ đó. – nàng nói khẽ. – Mảnh lụa đỏ… là vật của sư phụ ta.
Lâm Kỳ chấn động:
– Cô biết lão nhân đó?
Nàng gật đầu, giọng nghẹn lại:
– Người là Tử Ảnh Tiên Sinh, cốc chủ đời trước của Ma Ảnh Cốc. Ba năm trước, ông ta bị phản đồ hãm hại, buộc phải rời cốc. Ta là đệ tử duy nhất còn sống sót.
Cơn mưa đổ xuống nặng hạt, như xóa nhòa ranh giới giữa thật và mộng.
– Hắn từng nói với ta rằng, nếu gặp người mang mảnh lụa đỏ, hãy giúp người đó đi đến cùng con đường.
Lâm Kỳ siết chặt miếng ngọc trong tay, ánh mắt dần sáng lên:
– Vậy là mọi chuyện đều có nguyên do… Cô tên gì?
– Tử Yên. – nàng đáp. – Nhưng trong cốc, họ gọi ta là Ảnh Liên.
Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng tù và, tiếp theo là ánh đuốc rực sáng chiếu lên sườn núi. Một giọng nam trầm vang vọng:
– Phản đồ Ảnh Liên, ngươi dám dẫn người ngoài đến đây!
Tử Yên biến sắc, lập tức kéo tay Lâm Kỳ:
– Đi mau! Đám truy binh Ma Ảnh Cốc đến rồi!
Cả hai lao vào màn sương. Tiếng mưa hòa cùng tiếng vó ngựa và tiếng gươm va chạm phía sau. Một mũi tên sượt qua vai Lâm Kỳ, máu nóng thấm vào áo, nhưng cậu vẫn không dừng lại.
Tới mép vực, Tử Yên dừng chân, thở dốc. Dưới vực chỉ là bóng tối vô tận.
– Không còn đường khác, phải nhảy thôi!
– Nhảy xuống sao?! – Lâm Kỳ kinh hãi.
– Tin ta! Dưới vực có hang đá ẩn, chỉ có người của Ma Ảnh Cốc mới biết đường vào.
Không kịp nghĩ, hai người cùng lao xuống, tiếng gió xé toạc tai, mưa quất rát mặt. Trong khoảnh khắc, Lâm Kỳ thấy Tử Yên quay sang, mỉm cười – nụ cười mơ hồ giữa sương đêm.
Rồi bóng tối nuốt trọn cả hai.