Âm thanh đầu tiên mà Lâm Kỳ nghe thấy… là tiếng nhỏ giọt của nước đá.
Mắt mở ra, chỉ thấy mờ mịt một màu đen xám. Cơn đau nhói từ vai trái khiến cậu khẽ rên. Toàn thân lạnh buốt, hơi thở mờ như khói. Bên cạnh, Tử Yên đang nằm nghiêng, tóc rũ xuống vai, môi tái nhợt, song vẫn giữ chặt thanh kiếm mảnh trong tay.
Cậu lồm cồm bò dậy, quan sát xung quanh — nơi này giống như một động ngầm trong lòng núi, sâu thẳm, ẩm thấp và đầy sương trắng. Vách đá phủ rêu, có khe hở tỏa ra luồng gió nhẹ lạnh đến tê da.
Một ánh sáng yếu ớt lóe lên từ góc động. Lâm Kỳ bước đến, nhận ra đó là một khối thạch anh đỏ phát quang tự nhiên. Bên trong khối đá, hình như có… hình bóng của một thanh kiếm.
Ánh sáng đỏ ấy chiếu lên mặt Tử Yên, khiến sắc mặt nàng hồng trở lại. Nàng mở mắt, giọng yếu ớt:
– Đây là… hang Huyết Kiếm. Ngươi thật sự có duyên với thứ này rồi.
– Huyết Kiếm? – Lâm Kỳ khẽ hỏi.
Tử Yên chống tay ngồi dậy, nhìn lên vách đá rực hồng:
– Tương truyền, khi Ma Ảnh Cốc lập phái, tổ sư từng tìm thấy thanh kiếm này trong lòng vực. Nó không phải kim loại, mà là linh vật sinh ra từ máu và oán khí của nghìn người. Ai luyện được nó, sẽ có thể nhìn thấu bóng tối, điều khiển sát khí, nhưng… – nàng dừng lại – đổi lại, tâm sẽ dần bị nhuốm máu.
Lâm Kỳ nhìn vào khối đá, trong lòng thoáng rùng mình. Thanh kiếm trong thạch anh trông như đang thở, từng đợt ánh sáng đỏ nhấp nháy theo nhịp mạch.
– Cô từng luyện qua sao?
– Không. – Tử Yên khẽ lắc đầu. – Nhưng sư phụ ta từng nói, chỉ có người mang “tâm thuần” mới có thể đánh thức được nó. Người ấy… – nàng nhìn thẳng vào Lâm Kỳ – chính là ngươi.
– Ta? Sao có thể?
– Vì ngươi mang mảnh lụa đỏ. – Giọng nàng nhẹ mà dứt khoát. – Trên mảnh lụa ấy là huyết ấn của Huyết Kiếm. Chỉ ai không sợ bóng tối trong lòng mới không bị nó nuốt chửng.
Cậu im lặng, lòng rối như tơ vò. Tiếng gió trong động thổi qua khe nứt, phát ra âm thanh rền rĩ như tiếng thở dài của vong hồn cổ xưa.
Bất ngờ, mảnh lụa đỏ trong áo Lâm Kỳ rung lên, tỏa ra ánh sáng cùng sắc với khối thạch anh. Cả hang động như sống dậy.
Tử Yên kinh hãi:
– Không! Nó đang phản ứng! Mau lùi lại!
Nhưng đã muộn — một luồng khí đỏ thẫm bắn ra, cuốn lấy Lâm Kỳ, kéo cậu về phía khối đá. Trong ánh sáng chói mắt, cậu thấy hàng ngàn bóng người mờ hiện ra quanh mình: chiến binh, kiếm khách, sát thủ, tất cả đều gào thét, đưa tay về phía thanh kiếm trong đá.
– Trả lại máu của chúng ta...! – Tiếng vọng vang lên khắp hang.
Lâm Kỳ cảm thấy tim như bị bóp nghẹt, toàn thân run rẩy. Trong đầu, vang lên tiếng kim loại va chạm, tiếng người hét, tiếng gươm chém gió… rồi tất cả hóa thành một câu nói trầm đục:
“Ngươi… có dám giữ lòng mình giữa máu không?”
Cậu cắn răng, hét lên:
– Ta không sợ máu, chỉ sợ quên mất tâm của mình!
Một luồng sáng trắng bùng lên, phá tan ánh đỏ. Khi khối đá nứt ra, thanh kiếm bên trong từ từ bay ra, lơ lửng trước mặt Lâm Kỳ. Trên lưỡi kiếm khắc hai chữ “Huyết Tâm”.
Tử Yên nhìn cảnh ấy, mắt long lanh, khẽ nói:
– Huyết Kiếm đã nhận chủ rồi…
Ánh sáng trong động dần tắt. Lâm Kỳ ngã quỵ, hơi thở yếu dần, nhưng vẫn nắm chặt chuôi kiếm đang ấm lên trong tay.
Trong bóng tối, Huyết Kiếm Tâm Kinh bắt đầu mở ra chương đầu tiên —
và từ đây, vận mệnh của cả giang hồ sẽ đổi khác.