MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Kiếm Giang HồChương 6: Ánh Lửa Trong Đêm – Lời Thề Huyết Kiếm

Huyết Kiếm Giang Hồ

Chương 6: Ánh Lửa Trong Đêm – Lời Thề Huyết Kiếm

640 từ · ~4 phút đọc

Gió lạnh thổi qua hang động, tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, vang vọng như nhịp đếm của định mệnh.

Lâm Kỳ mở mắt. Mọi thứ quanh cậu vẫn mờ mịt, nhưng trong ngực dường như có một ngọn lửa đỏ âm ỉ cháy.

Trên tay, thanh kiếm huyết sắc vẫn lặng lẽ nằm đó. Ánh sáng từ lưỡi kiếm phản chiếu lên gương mặt Lâm Kỳ, khiến mắt cậu ánh lên sắc đỏ nhàn nhạt.

Tử Yên ngồi bên cạnh, áo tím sũng nước, ánh mắt vừa mừng vừa lo:

– Ngươi tỉnh rồi. Huyết Kiếm… quả thật đã chọn ngươi.

Lâm Kỳ siết chuôi kiếm, cảm giác dòng khí nóng chạy dọc cánh tay, hòa cùng hơi thở của chính mình.

– Nó… như đang sống.

– Đúng vậy. – Tử Yên gật khẽ. – Huyết Kiếm hấp thu khí mạch người cầm. Càng dùng, nó càng gắn liền với ngươi… và cũng càng dễ nuốt lấy tâm ngươi.

Cậu ngẩng nhìn nàng, giọng trầm:

– Nếu ta không dùng, chúng ta chết trong hang này thôi.

Tử Yên khẽ cười:

– Có lẽ ngươi nói đúng. Nhưng hãy nhớ, một khi rút kiếm, máu sẽ đổ.

Tiếng đất đá vang lên từ xa, vọng lại từng hồi. Ánh lửa le lói dần hiện — truy binh Ma Ảnh Cốc đã đuổi tới!

Bóng người đen sì tràn qua khe động, đuốc rọi sáng cả vách đá, soi rõ những gương mặt lạnh như thép.

Tên cầm đầu hất tay, giọng như dao cứa:

– Ảnh Liên, ngươi phản bội cốc chủ, tội không thể dung. Còn kẻ kia… kẻ dám chạm vào Huyết Kiếm, chỉ có con đường chết!

Tử Yên rút kiếm, đứng chắn trước Lâm Kỳ:

– Muốn bắt ta, hãy bước qua xác này!

Lâm Kỳ đặt tay lên vai nàng:

– Lui lại đi. Lần này để ta.

Cậu từ từ rút Huyết Kiếm ra khỏi vỏ. Trong khoảnh khắc, không khí trong hang đổi sắc, lửa đuốc bỗng yếu đi, rồi tất cả chìm trong ánh đỏ rực.

Một luồng khí lạnh và nặng nề lan khắp hang. Mắt Lâm Kỳ lóe sáng, hơi thở hòa cùng nhịp đập của thanh kiếm. Khi tiếng kim loại rít lên, không ai kịp thấy đường kiếm đi.

“Vù—”

Một đường huyết quang vẽ ngang không trung. Ba tên địch ngã xuống, máu văng khắp mặt đá.

Huyết Kiếm rung lên, như hả hê sau khi uống máu. Lâm Kỳ thấy tim mình nhói — vừa sợ, vừa say. Một sức mạnh điên cuồng len lỏi khắp cơ thể, thúc giục cậu tiếp tục giết.

– Dừng lại! – Giọng Tử Yên vang lên.

Tiếng nàng kéo cậu về thực tại. Hơi thở Lâm Kỳ dồn dập, bàn tay run run, rồi đột ngột hạ kiếm.

Bóng đỏ tan dần. Trong hang, chỉ còn lại tiếng thở nặng và ánh lửa tàn.

Tên cầm đầu bị thương, lết lùi, mắt đầy kinh hoàng:

– Huyết Kiếm… thật sự sống lại rồi…

Nói xong, hắn phun máu, ngã gục.

Lâm Kỳ quỳ xuống, đôi mắt dần trở lại sắc đen bình thường. Tử Yên bước tới, nhẹ đặt tay lên vai cậu.

– Ngươi đã làm điều mà cả Ma Ảnh Cốc mấy trăm năm không ai làm được. Nhưng sức mạnh này… sẽ nuốt ngươi dần.

Cậu khẽ gật, siết chặt thanh kiếm, rồi nói chậm rãi:

– Vậy ta thề — chỉ dùng nó để bảo vệ những người không đáng phải chết. Nếu có ngày ta quên mất điều đó… hãy chính tay cô kết liễu ta.

Tử Yên nhìn cậu thật lâu. Trong ánh sáng tàn lụi của đuốc, đôi mắt nàng khẽ rung, ánh lệ ẩn hiện.

– Ngươi không biết mình vừa nói lời thề gì đâu, Lâm Kỳ. Lời thề với Huyết Kiếm… không thể nuốt lời.

Cơn gió lạnh thổi qua, ngọn lửa vụt tắt. Trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng đỏ hắt lên từ lưỡi kiếm — ánh lửa của định mệnh.