Sáng sớm. Màn sương vẫn phủ dày trên triền núi, những tia nắng yếu ớt chiếu lên mặt đá ướt lạnh.
Lâm Kỳ và Tử Yên đã đi suốt đêm để thoát khỏi vực sâu. Hai người ngồi nghỉ bên một gốc tùng cổ thụ, lặng im nhìn ánh sáng đầu ngày lấp lánh trên lưỡi Huyết Kiếm.
Tử Yên cẩn thận lau máu khô trên kiếm, giọng trầm ngâm:
– Chúng ta không thể ở lâu quanh vùng này. Một khi tin Huyết Kiếm tái hiện truyền ra, cả giang hồ sẽ điên đảo.
Lâm Kỳ nhìn về phía xa, nơi sương trắng che khuất dãy Trường Phong Sơn:
– Chúng ta đi đâu?
– Đông Lăng Thành. – Nàng đáp khẽ. – Ở đó có người từng là đệ tử thân cận của sư phụ ta, nay ẩn mình dưới danh nghĩa thương nhân. Hắn biết nhiều bí mật trong cốc. Nếu muốn tìm ra ai là cốc chủ mới, chỉ có hắn mới giúp được.
Lâm Kỳ gật đầu, siết chuôi Huyết Kiếm giấu trong bao vải. Trong lòng cậu vẫn còn dư âm của sức mạnh tối qua – thứ sức mạnh khiến tim đập nhanh, hơi thở như hòa cùng nhịp đập của máu người khác. Cậu sợ, nhưng cũng không thể phủ nhận… trong đó có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Đi suốt nửa ngày, họ đến vùng ngoại vi Đông Lăng. Thành phố sầm uất, thương nhân tấp nập, nhưng phía sau vẻ thịnh vượng là không khí căng thẳng – những tin đồn đã lan đến đây:
“Huyết Kiếm đã xuất thế!”
“Ma Ảnh Cốc đổi chủ, người mới tàn độc hơn cả tiền nhân.”
“Có kẻ dùng kiếm đỏ giết sạch một toán sát thủ trong hang Thiên Tẫn!”
Những lời bàn tán như gió lạnh len qua tai. Tử Yên và Lâm Kỳ nhìn nhau, biết rằng giang hồ đã bắt đầu lay động.
Đến tối, họ tìm đến một quán trà nhỏ ven sông, nơi ánh đèn leo lét soi bóng hai người trên mặt nước.
Một người đàn ông trung niên bước ra từ gian trong – dáng gầy, ánh mắt sắc như dao. Tử Yên khẽ nghiêng mình:
– Sư huynh Tề Vân, đã lâu không gặp.
Người đàn ông khựng lại khi thấy nàng, rồi nhìn sang Lâm Kỳ, ánh mắt lộ vẻ dò xét:
– Ngươi mang theo ai?
– Người mà sư phụ từng nói đến. – Tử Yên đáp. – Hắn đã được Huyết Kiếm chọn.
Không khí trong phòng đột nhiên nặng nề. Tề Vân lùi nửa bước, thấp giọng:
– Ngươi điên rồi sao? Ngươi mang họa đến đây! Cốc chủ mới đã ra lệnh – ai phát hiện người nắm giữ Huyết Kiếm phải diệt trừ tận gốc!
– Chính vì thế, ta mới cần huynh giúp. – Tử Yên cứng giọng. – Huynh từng thề trung thành với Tử Ảnh Tiên Sinh, chẳng lẽ nay lại cúi đầu trước phản đồ?
Tề Vân nhìn nàng thật lâu, rồi quay đi, thở dài:
– Giang hồ này… không còn chỗ cho kẻ nói đến trung nghĩa nữa đâu.
Hắn bước đến, đặt một tấm bản đồ nhỏ lên bàn:
– Đây là nơi ẩn của cốc chủ mới — Thiên Ảnh Lâu. Nếu muốn đối đầu, hãy chuẩn bị sẵn tinh thần. Lâu này là sào huyệt của sát thủ, một khi vào không còn đường lui.
Tử Yên khẽ gật.
Lâm Kỳ cầm bản đồ, ánh mắt kiên định:
– Dù là địa ngục, ta cũng phải đến. Nếu Huyết Kiếm là mối họa, ta muốn chính tay mình chấm dứt nó.
Tề Vân nhìn cậu, ánh mắt pha chút ngạc nhiên lẫn thương cảm:
– Huyết Kiếm chưa bao giờ thuộc về con người, Lâm Kỳ. Nó chỉ chờ người biết hy sinh vì đạo mà thôi.
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi nhẹ, tiếng nước vỗ vào mái ngói như tiếng trống xa xăm.
Tử Yên khẽ nói, mắt hướng về phía chân trời u tối:
– Giang hồ sẽ sớm đổ máu. Nhưng nếu đây là con đường đã chọn, ta sẽ đi cùng ngươi đến cùng.
Lâm Kỳ quay lại, ánh mắt nghiêm nghị nhưng dịu dàng:
– Một khi đã có Huyết Kiếm trong tay, không còn đường quay lại nữa. Vậy thì... ta nguyện cùng cô bước vào bóng tối này.
Hai người nhìn nhau, giữa cơn mưa lất phất, bóng họ hòa vào đêm đen, chỉ còn ánh sáng le lói từ thanh kiếm trong bao – ánh sáng báo hiệu khởi đầu của một cơn bão lớn trong giang hồ.