MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Kiếm Giang HồChương 8: Thiên Ảnh Lâu – Bóng Đen Trên Nóc Thành

Huyết Kiếm Giang Hồ

Chương 8: Thiên Ảnh Lâu – Bóng Đen Trên Nóc Thành

742 từ · ~4 phút đọc

Đêm phủ dày như mực, Đông Lăng Thành chìm trong màn sương đen đặc. Ánh trăng mờ nhạt lấp ló sau đám mây, soi xuống dòng sông lạnh như thép.

Lâm Kỳ và Tử Yên đứng trên mái ngói cao, y phục đen phấp phới, ánh mắt hướng về phía tòa lầu nguy nga giữa trung tâm — Thiên Ảnh Lâu.

Tòa lâu này vốn là nơi tụ hội của thương nhân quyền quý, nhưng ai trong giang hồ cũng biết: bên dưới lớp vỏ hào nhoáng ấy là ổ sát thủ lớn nhất Trung Nguyên.

Tử Yên khẽ nói:

– Tất cả những kẻ từng phản bội Ma Ảnh Cốc đều tập trung ở đây. Mỗi một gian phòng trong lâu đều có người canh giữ. Một bước sai là mất mạng.

Lâm Kỳ rút thanh Huyết Kiếm, lưỡi kiếm chưa rời bao mà hàn khí đã tràn ngập.

– Chúng ta không thể lùi nữa.

Họ lặng lẽ phi thân qua mái ngói, thân ảnh nhẹ như khói.

Tiếng gió lướt qua vạt áo, từng nhịp thở hòa cùng nhịp tim, cho đến khi cả hai dừng lại bên cửa sổ tầng ba. Bên trong, ánh đèn đỏ nhấp nháy, vọng ra tiếng đàn tỳ bà dìu dặt — một khúc “Loạn Hồn”.

Tử Yên thoáng biến sắc:

– Là đàn của Ảnh Cơ… nữ sát thủ từng là sư tỷ của ta.

Cánh cửa bật mở. Một bóng người xuất hiện trong sương, dáng thon dài, khuôn mặt che nửa bằng mạng lụa. Mắt nàng như dao, giọng lạnh lùng:

– Tử Yên, cuối cùng cũng dám quay lại? Cốc chủ đang đợi ngươi.

Chưa dứt lời, âm thanh tỳ bà vút lên, từng sợi tơ phát ra khí kiếm, cắt gió như lưỡi dao.

Lâm Kỳ xoay người, Huyết Kiếm bật sáng đỏ rực, chém đứt ba luồng khí ngay giữa không trung. Một tiếng “boong” vang lên, âm thanh vỡ tan, không khí dao động mạnh đến mức tấm màn treo tường rách toạc.

Ảnh Cơ lùi nửa bước, đôi mắt lóe lên kinh ngạc:

– Huyết Kiếm… thật sự đã thức tỉnh.

Lâm Kỳ không đáp, chỉ tiến thêm một bước, giọng trầm thấp:

– Dẫn ta đến gặp cốc chủ mới.

Ảnh Cơ khẽ cười, nụ cười lạnh buốt như thép:

– Tự ngươi đi mà tìm. Hắn… đang chờ trên nóc lâu.

Nói rồi, nàng tung người ra sau, chạm chân vào dây đàn, cả thân hình như tan vào khói.

Tử Yên nhìn lên đỉnh lâu, nơi ánh lửa lập lòe trong sương, khẽ nói:

– Hắn đã biết chúng ta đến.

Lâm Kỳ gật đầu.

Hai bóng người lao vút lên, thân ảnh lướt giữa đêm, cho đến khi dừng lại trên mái cao nhất — nơi một người khoác áo đen dài đang đứng quay lưng lại, tay cầm một thanh kiếm đen tuyền.

Người ấy chậm rãi quay lại, khuôn mặt nửa sáng nửa tối, ánh mắt sâu như vực.

Tử Yên sững sờ, giọng run lên:

– Ngươi… là huynh ruột của ta!

Người kia khẽ cười, nụ cười lạnh đến đáng sợ:

– Tử Yên, giang hồ vốn không có đạo nghĩa. Ngay cả Huyết Kiếm cũng chọn kẻ mạnh nhất. Tại sao không phải ta?

Hắn vung kiếm, ánh sáng đen phóng ra như sấm sét, va vào lưỡi Huyết Kiếm của Lâm Kỳ, nổ tung thành cơn bão khí.

Hai luồng kiếm khí giao nhau, mặt ngói dưới chân vỡ tung, khói bụi cuộn lên.

Tử Yên lùi lại, nhìn hai người đấu mà nước mắt lăn dài. Một bên là huyết mạch ruột thịt, một bên là người nàng tin tưởng…

Cơn gió rít qua đêm lạnh.

Hai thanh kiếm va nhau lần cuối — tiếng nổ chấn động cả tòa lâu.

Khi bụi tan, Lâm Kỳ quỳ một gối, máu trào ra khóe miệng.

Người áo đen đứng đối diện, vai rách toạc, máu đen chảy ra hòa với sương đêm. Hắn nhìn Huyết Kiếm trong tay Lâm Kỳ, khẽ mỉm cười:

– Hóa ra… Huyết Kiếm chọn người có tâm, chứ không phải người có lực…

Rồi hắn ngã xuống, bóng đen biến mất giữa sương.

Tử Yên chạy đến, đỡ Lâm Kỳ dậy, giọng nghẹn:

– Ngươi có sao không?

Lâm Kỳ nhìn thanh Huyết Kiếm, lưỡi kiếm dần nhạt màu, ánh đỏ tan đi như tro bụi.

– Không sao… nhưng từ giờ, giang hồ sẽ không còn yên nữa.

Xa xa, tiếng trống báo động vang lên từ phía thành. Hàng trăm đuốc sáng bừng trong đêm — giang hồ đã biết Thiên Ảnh Lâu sụp đổ, và Huyết Kiếm đã chọn chủ mới.