Tin về việc Thiên Ảnh Lâu bị san bằng trong một đêm và Huyết Kiếm lại xuất hiện đã khuấy động khắp giang hồ. Từ Dương Châu đến Tuyết Thành, từ các bang phái chính danh đến những đạo phái ẩn mình, tiếng thì thầm về cái tên Lâm Kỳ lan khắp đường sá và chợ búa.
Người ta nói đến cái đêm ấy với vẻ sửng sờ: một kiếm chấm dứt Thiên Ảnh Lâu; rằng thanh kiếm đỏ đã chọn chủ; rằng bình yên trong võ lâm một lần nữa sẽ bị thử thách. Chỉ vài ngày, khắp nơi xuất hiện thông báo truy tìm: ai bắt hoặc diệt được kẻ sở hữu Huyết Kiếm sẽ nhận thưởng lớn. Dấu ấn của thế lực đứng sau thông báo khiến người ta rùng mình — bọn họ hành động có tổ chức, quyết liệt.
Ở một sơn cốc hoang vắng phía nam, Lâm Kỳ ngồi tĩnh tọa bên thác nước. Sương phủ mỏng, ánh trăng mảnh chiếu lên vai anh, phản chiếu lờ mờ trên mũi kiếm đặt ngang đầu gối. Vết thương ở ngực chưa kịp lành, nhưng ánh mắt anh trầm ổn, như người đã chấp nhận con đường mình phải đi.
Tử Yên mang thuốc đến, giọng nhẹ: “Danh của huynh đã lan khắp giang hồ. Ngay cả những môn phái danh tiếng cũng không thể đứng ngoài chuyện này.”
Lâm Kỳ nhắm mắt, giọng thấp: “Giang hồ vốn là thế. Khi có kẻ sở hữu sức mạnh khác thường, thiên hạ dễ đánh giá bằng quyền lợi hơn lẽ phải.”
Tử Yên đắn đo: “Vậy… huynh định làm sao tiếp theo?”
Gió thổi mạnh hơn, thác nước tung bọt trắng xóa. Lâm Kỳ mở mắt, nhìn vào thanh Huyết Kiếm đang nằm trên đầu gối. Trong khoảnh khắc, ánh đỏ như sống dậy — mạch quang trong kiếm dường như hòa theo nhịp tim anh.
“Huyết Kiếm không chỉ là khí cụ,” anh nói chậm, “nó mang ký ức, mang sức nặng của quá khứ. Nếu không tìm hiểu cặn kẽ nguồn gốc, ta rất có thể bị cuốn theo những oán hận đã được rèn vào thanh kiếm.”
Tử Yên siết tay lại: “Dù đường phía trước có khó đến đâu, ta vẫn đồng hành cùng huynh.”
Chưa kịp dứt lời, mặt đất phía xa rung lên. Từ sườn núi, một đoàn kỵ binh lao đến, cờ hiệu phấp phới giữa màn đêm. Trên băng hiệu, ba chữ đỏ rực khiến người đi đường giật mình.
“Chúng đến nhanh hơn ta nghĩ,” Lâm Kỳ đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng. Anh kéo Tử Yên lùi về khe đá, kịp né một mũi tên độc găm vào thân cây gần đó.
Một tiếng nói vang lên ngoài, trầm và lạnh: “Lâm Kỳ! Buông kiếm ra, ngươi còn có cơ hội sống!”
Lâm Kỳ cười khẽ, không khách sáo: “Nếu kiếm này dễ trao, đâu còn nạn tranh giành trong thiên hạ.”
Anh rút Huyết Kiếm. Ánh đỏ lóe lên giữa đêm như ngọn lửa nhỏ chống chọi mưa. Đoàn người lao tới như thủy triều, kiếm khí chớp sáng, mảnh máu văng ở vài nhát chém. Tử Yên bên cạnh cũng xuất chiêu, áo tím bay giữa những luồng kiếm. Họ cùng xoay chuyển giữa trận mưa kim loại, mỗi chiêu thức vừa là phòng thân vừa là quyết liệt sinh tử.
Khi phe truy kích bị dồn ngã, thác nước vẫn đổ rì rầm như trước, không lời bình luận nào giúp vết thương lành. Lâm Kỳ chống kiếm, thở hổn hển, máu nhỏ từng giọt trên nền đá. Tử Yên dìu anh, ánh mắt lo lắng: “Họ sẽ chưa dừng lại. Đây mới là khởi đầu.”
Lâm Kỳ nhìn lên bầu trời nặng mây, giọng khô khốc nhưng quyết liệt: “Ta biết. Nếu Huyết Kiếm thực sự vướng lời nguyền, ta phải tìm đến nơi nó được rèn — Huyết Sơn Cổ Tự. Ở đó có nguồn gốc của mọi oán nghiệt.”
Tử Yên gật đầu. Sau cùng, hai người lên ngựa giữa làn sương mỏng, rời khỏi sơn cốc. Phía trước là con đường bắc tiến — con đường gập ghềnh của vận mệnh và những thử thách chưa biết điểm dừng.