MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Kiếm Giang HồChương 10: Huyết Sơn gọi tên

Huyết Kiếm Giang Hồ

Chương 10: Huyết Sơn gọi tên

505 từ · ~3 phút đọc

Trăng non vắt ngang trời. Con đường lên phương Bắc uốn quanh những dãy núi trùng điệp, sương giăng mờ mịt như tấm lụa trắng phủ kín đất trời. Lâm Kỳ và Tử Yên lặng lẽ cưỡi ngựa đi trong màn đêm, tiếng vó ngựa lẫn trong tiếng gió thổi qua rừng tùng.

Sau trận chiến ở sơn cốc, cả hai đã đi suốt ba ngày ba đêm không nghỉ. Dọc đường, họ bắt gặp nhiều ánh mắt soi mói, những bóng người lẩn khuất. Tin tức Huyết Kiếm tái xuất đã khiến giang hồ dậy sóng, từng bước đi đều như đạp trên dao.

Tử Yên khẽ hỏi:

– Huynh thật tin nơi đó còn tồn tại sao? Huyết Sơn Cổ Tự… người ta nói đã bị chôn vùi từ trăm năm trước.

Lâm Kỳ đáp chậm rãi, ánh mắt hướng về phương xa:

– Những gì bị chôn vùi thường là điều thiên hạ sợ hãi nhất. Nếu Huyết Kiếm thực sự mang lời nguyền, ta phải hiểu vì sao nó được rèn ra… và ai đã khiến máu ngấm vào thép.

Nghe giọng nói trầm khàn ấy, Tử Yên thoáng rùng mình. Từ khi Huyết Kiếm nhận chủ, khí tức quanh Lâm Kỳ càng lúc càng lạ. Có những lúc, ánh đỏ trong mắt anh lóe lên như lửa – vừa bi thương, vừa sát khí.

Đêm đó, họ dừng chân trong một ngôi miếu cổ bên đường. Ngọn đèn dầu leo lét hắt bóng hai người lên vách tường nứt nẻ. Tử Yên đang nhóm lửa thì bất chợt có tiếng bước chân vọng đến.

Một lão nhân áo lam, râu bạc phơ, chống gậy bước vào. Mắt ông sâu thẳm, như nhìn xuyên qua cả đêm tối.

– Hai vị lữ khách định đi đâu giữa đêm sương lạnh thế này?

Lâm Kỳ cảnh giác, tay khẽ chạm vào chuôi kiếm.

– Chỉ tìm chỗ nghỉ chân. Xin lão trượng thứ lỗi.

Lão nhân mỉm cười:

– Ta chỉ là kẻ giữ miếu, chẳng dám hỏi chuyện giang hồ. Nhưng nhìn khí huyết trên người ngươi, kiếm này… e chẳng phải vật tầm thường.

Ánh mắt ông dừng lại trên thanh kiếm đỏ sẫm bên hông Lâm Kỳ. Không đợi đáp lời, ông khẽ nói thêm:

– Nếu thật sự tìm đến Huyết Sơn, hãy nhớ… “Khi núi đỏ không còn máu, kiếm mới ngủ yên.”

Nói rồi, lão nhân xoay lưng đi, bóng dáng khuất dần trong sương đêm.

Tử Yên run giọng hỏi:

– Huynh nghĩ ông ta là ai?

Lâm Kỳ nhìn theo, ánh mắt trầm sâu:

– Có lẽ là người từng chứng kiến bi kịch năm xưa.

Đêm ấy, anh không ngủ. Trong tâm tưởng, thanh Huyết Kiếm khẽ rung lên, như có linh hồn gọi mời. Hình ảnh mờ ảo hiện ra – một ngọn núi đỏ rực, dòng suối máu chảy quanh, tiếng gào thét vang vọng giữa hư vô.

Lâm Kỳ mở mắt, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm.

– Huyết Sơn… ngươi đang gọi ta.

Bên ngoài, gió bỗng nổi lên, ngọn lửa trong miếu nghiêng ngả. Giang hồ dường như lại sắp dậy sóng.