Thanh Vân trấn vốn là nơi yên bình, nằm nép mình dưới chân dãy Thiên Sơn quanh năm mây phủ. Ban ngày, người bán trà gọi khách, trẻ con nô đùa trên con đường lát đá xanh. Ban đêm, chỉ còn tiếng chó sủa vọng xa và ánh đèn dầu leo lét sau những khung cửa gỗ.
Nhưng đêm đó… Thanh Vân trấn chìm trong mùi máu.
Lửa bốc lên từ cuối trấn, lan nhanh như một con thú đói khát. Tiếng kêu la xé toạc màn đêm, rồi im bặt đột ngột, như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Trong một căn nhà nhỏ bên bờ sông, một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi quỳ sụp trên nền đất lạnh.
Trước mặt hắn là hai thi thể.
Máu thấm ướt vạt áo vải thô, nhỏ giọt xuống nền nhà từng tiếng nặng nề. Đôi mắt thiếu niên trợn trừng, không khóc nổi, cũng không hét nổi. Cổ họng khô rát, tim như bị ai đó bóp chặt.
“Cha… mẹ…”
Giọng nói run rẩy tan vào không khí.
Cánh cửa gỗ bật tung. Một bóng đen cao lớn bước vào, trên tay cầm trường đao còn nhỏ máu. Ánh lửa hắt lên gương mặt hắn — lạnh lẽo, vô cảm.
“Vẫn còn sống à?”
Giọng nói khàn khàn như sỏi cọ vào thép.
Thiếu niên lùi lại, lưng đập vào vách. Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng mách bảo hắn phải chạy.
Hắn lao ra cửa sau, chân trần dẫm lên đá nhọn, mặc cho máu chảy. Sau lưng, tiếng cười khẽ vang lên.
“Chạy đi. Để xem ngươi chạy được bao xa.”
Thiếu niên không dám ngoảnh đầu. Hắn chỉ biết chạy, chạy trong màn đêm, chạy giữa mưa lửa và tử khí bao trùm trấn nhỏ.
Khi hơi thở cạn dần, chân khuỵu xuống bên một ngôi cổ miếu hoang phế ngoài trấn, hắn ngã gục.
Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, hắn mơ hồ thấy trong miếu, dưới tượng thần nứt vỡ, cắm một thanh kiếm cũ kỹ, thân kiếm sẫm màu như từng uống máu người.
Đêm ấy, Thanh Vân trấn bị xóa tên khỏi bản đồ.
Và cũng đêm ấy, giang hồ bắt đầu có thêm một truyền thuyết —
về một thiếu niên mang theo Huyết kiếm vô danh.