MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT KIẾM VÔ DANHChương 2: NGƯỜI LẠ DƯỚI MƯA

HUYẾT KIẾM VÔ DANH

Chương 2: NGƯỜI LẠ DƯỚI MƯA

756 từ · ~4 phút đọc

Mưa rơi không dứt.

Từng giọt nặng nề đập xuống mái cổ miếu vỡ nát, hòa cùng mùi ẩm mốc và máu tanh còn vương trong không khí. Thiếu niên nằm bất động dưới nền đất lạnh, hơi thở yếu ớt như sợi tơ mong manh sắp đứt.

Cơn sốt ập đến dữ dội. Trong mê man, hắn thấy lại ngôi nhà cũ ở Thanh Vân trấn, thấy cha mài dao bên bếp lửa, mẹ ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu. Tất cả mỉm cười với hắn… rồi đột ngột chìm trong biển lửa.

“Không—!”

Thiếu niên bật dậy, nhưng cơ thể không nghe lời. Cơn đau từ ngực lan khắp tứ chi khiến hắn chỉ kịp rên lên một tiếng khàn đặc.

“Còn sống à?”

Một giọng nói trầm thấp vang lên, không lớn nhưng đủ khiến tim hắn giật thót.

Thiếu niên cố mở mắt. Trước mặt hắn, bên ánh lửa nhỏ vừa được nhóm lên, là một người đàn ông trung niên khoác áo choàng sẫm màu. Mưa không hắt vào được nơi ông ta ngồi, như thể màn đêm cũng né tránh người này.

Gương mặt người đàn ông gầy gò, đường nét cứng rắn, đôi mắt sâu và tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Trên lưng ông ta, một thanh trường kiếm bọc vải cũ kỹ.

“Ngươi là… ai?”

Giọng thiếu niên yếu đến mức chính hắn cũng khó nghe thấy.

Người đàn ông không trả lời ngay. Ông ta đưa tay đặt lên trán thiếu niên, nhíu mày.

“Bị thương không nặng, nhưng mất máu nhiều. Sốt cao.”

Ông ta rút từ trong áo ra một viên đan dược màu sẫm, bóp nát, hòa với chút nước mưa, rồi đưa đến miệng thiếu niên.

“Nuốt đi.”

Thiếu niên do dự trong khoảnh khắc. Nhưng ánh mắt người kia không có sát ý. Cuối cùng hắn há miệng, vị đắng tràn xuống cổ họng, nóng rát như lửa.

Một lát sau, cơn rét trong người dịu xuống. Hơi thở dần ổn định.

“Là… là ngươi cứu ta?” thiếu niên hỏi.

Người đàn ông đứng dậy, quay lưng về phía hắn, nhìn ra màn mưa dày đặc trước cổ miếu.

“Không hẳn.”

Ông ta nói chậm rãi.

“Nếu ta đến chậm nửa khắc, ngươi đã chết vì mất máu rồi.”

Thiếu niên siết chặt tay. Ký ức đêm máu lại hiện về, sắc bén như lưỡi đao cắt vào tim.

“Thanh Vân trấn…”

Giọng hắn run lên.

“Họ… họ giết tất cả.”

Người đàn ông khẽ gật đầu, như đã biết trước.

“Ngươi có thấy mặt kẻ ra tay không?”

Thiếu niên nhớ lại bóng đen cao lớn, trường đao nhỏ máu, nụ cười lạnh lẽo. Hắn lắc đầu.

“Chỉ là… một kẻ. Nhưng ta cảm giác… không chỉ có một người.”

Người đàn ông im lặng rất lâu. Ánh lửa hắt lên bóng lưng ông ta, kéo dài trên nền đất như một vết cắt.

“Giang hồ chưa từng giết người chỉ vì ngẫu hứng,” ông ta nói.

“Nếu cả một trấn bị diệt, ắt có nguyên do.”

Thiếu niên cắn chặt môi, máu rỉ ra nơi khóe miệng.

“Ta muốn báo thù.”

Câu nói bật ra không lớn, nhưng nặng như đá.

Người đàn ông quay lại, nhìn thẳng vào mắt thiếu niên. Ánh mắt ấy sắc bén đến mức khiến hắn bất giác cúi đầu.

“Ngươi biết báo thù nghĩa là gì không?”

Thiếu niên siết nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

“Dù phải chết.”

Người đàn ông bật cười khẽ, tiếng cười không mang ý mỉa mai, chỉ có chút gì đó rất xa xôi.

“Muốn chết thì dễ.”

Ông ta bước tới một bước.

“Muốn sống để báo thù, mới khó.”

Thiếu niên ngẩng lên.

“Ta có thể dạy ngươi một điều,” người đàn ông nói tiếp.

“Không phải võ công. Chỉ là cách sống sót trong giang hồ.”

“Vì sao… lại là ta?” thiếu niên hỏi.

Người đàn ông nhìn về góc miếu, nơi thanh kiếm cũ kỹ cắm dưới bệ tượng nứt vỡ. Thân kiếm sẫm màu, lưỡi kiếm lấp lánh ánh đỏ trong lửa.

“Vì thanh kiếm đó đã chọn ngươi,” ông ta đáp.

“Và vì kẻ muốn giết ngươi… sẽ còn quay lại.”

Thiếu niên rùng mình.

“Kiếm đó… là gì?”

Người đàn ông không trả lời. Ông ta chỉ tháo trường kiếm sau lưng, đặt cạnh đống lửa, rồi ngồi xuống.

“Từ giờ đến sáng, ngươi đừng ngủ,” ông ta nói.

“Nếu ngủ, có thể sẽ không tỉnh lại.”

“Còn ngươi?” thiếu niên hỏi.

Người đàn ông nhắm mắt.

“Ta canh.”

Ngoài miếu, mưa vẫn rơi không ngừng. Trong đêm tối, một thiếu niên sống sót và một kiếm khách vô danh ngồi đối diện nhau, giữa họ là lửa và một thanh kiếm nhuốm máu.

Giang hồ, từ khoảnh khắc ấy, đã bắt đầu chuyển động.