MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT KIẾM VÔ DANHChương 3: HUYẾT KIẾM TRONG CỔ MIẾU

HUYẾT KIẾM VÔ DANH

Chương 3: HUYẾT KIẾM TRONG CỔ MIẾU

824 từ · ~5 phút đọc

Trời gần sáng, mưa đã ngớt.

Những giọt nước cuối cùng rơi lộp bộp từ mái ngói vỡ, nhỏ xuống nền miếu loang lổ rêu xanh. Ánh lửa tàn dần, chỉ còn đỏ hồng như một con mắt khép hờ trong đêm tàn.

Thiếu niên ngồi tựa vào cột đá, cả đêm không dám chợp mắt. Mỗi khi mí mắt trĩu xuống, hình ảnh Thanh Vân trấn cháy rực lại hiện về, khiến tim hắn co thắt.

Bên kia đống lửa, người đàn ông trung niên vẫn ngồi bất động. Tựa như một pho tượng đá, từ đầu đến cuối không hề thay đổi tư thế.

“Trời sắp sáng rồi,” thiếu niên khàn giọng.

Người đàn ông mở mắt. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt ông ta sắc bén đến mức khiến thiếu niên bất giác nín thở.

“Ừ,” ông ta đáp ngắn gọn. “Ngươi sống sót được rồi.”

Thiếu niên cúi đầu, rồi chợt nhớ đến thanh kiếm cắm dưới bệ tượng. Ánh lửa tàn tuy yếu nhưng vẫn đủ để thân kiếm sẫm màu kia phản chiếu thứ ánh sáng kỳ lạ.

“Thanh kiếm đó…”

Hắn ngập ngừng.

“Là của ngươi sao?”

Người đàn ông lắc đầu.

“Không phải.”

“Vậy tại sao nó lại ở đây?”

“Vì có người không muốn nó bị tìm thấy,” ông ta nói chậm rãi. “Cũng có người… muốn nó biến mất mãi mãi.”

Thiếu niên đứng dậy, từng bước tiến gần bệ tượng nứt vỡ. Mỗi bước đi, tim hắn đập càng lúc càng mạnh, như bị thứ gì đó vô hình kéo tới.

Thanh kiếm cắm nghiêng trong khe đá. Chuôi kiếm quấn vải đã sờn, không hoa văn, không bảo thạch. Thoạt nhìn, nó chẳng khác gì một thanh kiếm bỏ đi.

Nhưng khi thiếu niên đưa tay chạm vào, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

“Đừng rút vội,” người đàn ông lên tiếng.

Thiếu niên khựng lại.

“Kiếm có linh,” ông ta nói. “Đặc biệt là những thanh từng uống nhiều máu. Nếu không hợp, rút ra chỉ chuốc lấy tai họa.”

“Vậy… làm sao biết hợp hay không?” thiếu niên hỏi.

Người đàn ông nhìn hắn thật sâu.

“Ngươi đã chạm vào rồi, mà vẫn còn đứng đó,” ông ta đáp. “Thế là đủ.”

Thiếu niên nuốt khan. Hắn nắm chặt chuôi kiếm.

Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác kỳ lạ tràn lên. Không phải đau đớn, cũng không phải sợ hãi, mà là một thứ quen thuộc đến khó hiểu — như thể thanh kiếm này đã ở bên hắn từ rất lâu.

Hắn rút kiếm.

“Coong—”

Một tiếng kim loại vang lên, trầm đục nhưng kéo dài, khiến không gian trong cổ miếu rung nhẹ. Bụi đá rơi xuống lả tả.

Lưỡi kiếm lộ ra.

Không sáng như thép mới, không bóng như danh kiếm. Thân kiếm sẫm màu, lốm đốm những vệt đỏ sẫm như máu khô đã ngấm vào kim loại từ nhiều năm trước.

Thiếu niên vô thức lùi lại nửa bước.

“Máu…” hắn thì thầm.

Người đàn ông gật đầu.

“Không biết đã giết bao nhiêu người.”

Thiếu niên cầm kiếm, tay run nhẹ. Hắn chưa từng học kiếm, nhưng lúc này, chuôi kiếm lại vừa vặn đến lạ, như sinh ra để nằm trong tay hắn.

Đột nhiên—

Một cơn choáng ập tới.

Thiếu niên thấy trước mắt tối sầm, rồi cảnh vật biến đổi. Cổ miếu biến mất. Thay vào đó là một chiến trường mênh mông, máu chảy thành sông, xác người chồng chất.

Tiếng thép va chạm, tiếng gào thét vang dội bốn phương.

Giữa biển máu, có một người đứng thẳng. Trong tay người đó là thanh kiếm này.

Mỗi lần kiếm vung lên, máu lại bắn tung trời.

“Không—!” thiếu niên hét lên.

Hắn quỳ sụp xuống, thanh kiếm rơi khỏi tay, cắm phập vào nền đất.

Cảnh tượng tan biến. Thiếu niên thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Người đàn ông đã đứng trước mặt hắn từ lúc nào, tay đặt lên vai hắn.

“Ngươi thấy rồi,” ông ta nói khẽ. “Đó là ký ức của kiếm.”

“Đây rốt cuộc là kiếm gì?” thiếu niên hỏi, giọng run rẩy.

Người đàn ông trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi đáp:

“Giang hồ gọi nó là Huyết Kiếm.”

“Huyết Kiếm?” thiếu niên lặp lại.

“Một thanh kiếm không có tên thật,” ông ta nói tiếp. “Vì người từng dùng nó… đều không để lại tên tuổi.”

“Vậy ta… có thể dùng nó không?”

Người đàn ông nhìn hắn rất lâu, như đang cân nhắc điều gì đó.

“Ngươi có thể,” ông ta nói.

“Nhưng mỗi giọt máu ngươi nhuộm lên nó, sẽ để lại dấu vết trong lòng ngươi.”

Thiếu niên im lặng. Hắn nhìn xuống đôi tay mình — đôi tay từng run rẩy bất lực trong đêm máu.

Rồi hắn nắm chặt chuôi kiếm lần nữa.

“Nếu phải mang theo ký ức máu này,” hắn nói, “ta cũng chấp nhận.”

Người đàn ông khẽ thở dài.

“Vậy từ giờ trở đi,” ông ta nói, “ngươi đã không còn đường lui.”

Ngoài cổ miếu, ánh sáng đầu tiên của bình minh chiếu xuống. Trên nền đất lạnh, bóng của thiếu niên và thanh kiếm kéo dài, hòa làm một.

Huyết Kiếm… đã có chủ mới.