MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT KIẾM VÔ DANHChương 10: DANH XƯNG LAN TRUYỀN

HUYẾT KIẾM VÔ DANH

Chương 10: DANH XƯNG LAN TRUYỀN

644 từ · ~4 phút đọc

Lạc Hà thành hiện ra như một con mãnh thú đang nằm ngủ.

Tường thành cao, cổng lớn mở rộng, người ra kẻ vào tấp nập. Tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa, tiếng binh khí va chạm vang lên khắp nơi, hòa vào mùi rượu, mùi khói bếp và mùi mồ hôi rất đặc trưng của giang hồ tụ hội.

Vô Danh và Lam Nguyệt bước vào thành khi trời vừa sụp tối.

“Đừng ở lâu ngoài đường,” Lam Nguyệt nói nhỏ.

“Lạc Hà có tai mắt khắp nơi.”

Vô Danh không đáp, ánh mắt hắn quét qua dòng người. Có ít nhất ba ánh nhìn dừng lại trên thanh kiếm bên hông hắn — thứ vải đen che kiếm đã thấm máu khô, khó giấu.

Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, dừng trước một tửu quán cũ kỹ, biển gỗ treo nghiêng: Thanh Vân tửu lâu.

“Ở đây?” Vô Danh hỏi.

Lam Nguyệt gật đầu.

“Chủ quán là người cũ của ta. Ít nhất… chưa phản bội.”

Bên trong quán, ánh đèn dầu vàng vọt. Khách không nhiều, phần lớn là kẻ giang hồ ăn mặc đơn giản, uống rượu trong im lặng.

Chủ quán là một phụ nhân ngoài bốn mươi, ánh mắt sắc sảo nhưng nụ cười hiền.

“Lam Nguyệt?” bà khẽ kêu lên.

“Ngươi còn sống.”

“Chỉ vừa đủ,” Lam Nguyệt đáp.

Bà chủ nhìn sang Vô Danh, dừng lại rất lâu ở đôi mắt hắn.

“Kiếm nặng sát khí,” bà nói.

“Người mang kiếm… không bình thường.”

Vô Danh cúi đầu.

“Cho hai gian phòng.”

Trong lúc chờ rượu, Lam Nguyệt thay băng vết thương. Vô Danh ngồi dựa tường, nhắm mắt, nhưng tai vẫn nghe rõ mọi tiếng động.

Ở bàn bên, hai kẻ giang hồ nói chuyện không nhỏ.

“Nghe chưa?”

“Chuyện ở bến Lạc Hà.”

“Có. Người của Thủy Ảnh lâu chết mấy tên.”

“Nghe nói là một gã trẻ tuổi, dùng kiếm đỏ như máu.”

“Không có danh xưng?”

“Chưa. Nhưng kẻ nào chứng kiến đều nhớ mặt.”

Vô Danh mở mắt.

Lam Nguyệt khẽ thở ra.

“Bắt đầu rồi.”

Chủ quán đặt bình rượu xuống.

“Tin đồn lan nhanh hơn ngươi nghĩ,” bà nói nhỏ.

“Thủy Ảnh lâu đã treo thưởng. Không lớn, nhưng đủ khiến kẻ ham tiền để ý.”

“Bao nhiêu?” Lam Nguyệt hỏi.

“Một nghìn lượng,” bà đáp.

“Cho Lam Nguyệt. Thêm năm trăm… cho kẻ mang Huyết Kiếm.”

Vô Danh khẽ cười.

“Ta rẻ hơn nàng.”

“Chưa,” bà chủ lắc đầu.

“Họ chưa biết ngươi là ai.”

Đêm đó, Lạc Hà thành không ngủ.

Trên mái nhà đối diện tửu lâu, một bóng người ngồi xổm, tay xoay một đồng tiền đồng.

“Kiếm đỏ…” hắn lẩm bẩm.

“Thú vị.”

Sáng hôm sau.

Vô Danh vừa mở cửa phòng thì thấy Lam Nguyệt đứng sẵn.

“Có người muốn gặp ngươi,” nàng nói.

“Ngươi sắp xếp?” hắn hỏi.

“Không,” nàng lắc đầu.

“Họ tự tìm.”

Trong gian phòng phía sau tửu quán, một lão già áo vải thô đang ngồi uống trà. Tóc bạc, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt sáng lạ thường.

“Ngươi là Vô Danh,” lão nói, không hỏi.

“Ta chưa nói tên,” Vô Danh đáp.

“Nhưng kiếm của ngươi nói rồi,” lão mỉm cười.

“Huyết Kiếm… nhiều năm chưa xuất hiện.”

Lam Nguyệt biến sắc.

“Lão bá là ai?”

“Người kể chuyện,” lão đáp.

“Và đôi khi… bán chuyện.”

Lão nhìn Vô Danh rất lâu.

“Giang hồ sắp loạn,” lão nói chậm rãi.

“Ngươi đứng ở điểm khởi đầu.”

“Ta không muốn danh,” Vô Danh đáp.

“Danh chỉ kéo theo rắc rối.”

“Nhưng danh không hỏi ý ngươi,” lão cười.

“Nó tự đến.”

Lão đứng dậy, đặt lên bàn một mảnh giấy.

“Ba ngày nữa,” lão nói,

“ở Huyết Phong lĩnh. Sẽ có người muốn thử kiếm của ngươi.”

“Là ai?” Lam Nguyệt hỏi gấp.

Lão lắc đầu.

“Danh xưng đầu tiên của hắn… sẽ được đặt ở đó.”

Nói xong, lão già rời đi, như chưa từng tồn tại.

Vô Danh nhìn mảnh giấy.

“Huyết Phong lĩnh.”

Lam Nguyệt siết chặt tay.

“Nơi đó… không phải chỗ tốt.”

Vô Danh tra kiếm.

“Giang hồ,” hắn nói,

“hiếm khi là chỗ tốt.”

Ngoài phố, tiếng gió nổi lên.

Và trong Lạc Hà thành, cái tên Vô Danh bắt đầu được thì thầm —

không phải như một kẻ vô danh nữa.