HUYẾT KIẾM VÔ DANH

Chương 9: MÁU ĐỔ TẠI LẠC HÀ

615 từ · ~4 phút đọc

Ba ngày sau.

Con sông Lạc Hà uốn mình như dải lụa bạc giữa đồng bằng rộng lớn. Bến thuyền đông đúc, tiếng chèo khua nước hòa cùng tiếng gọi nhau í ới của thương nhân, khách giang hồ, kẻ buôn người bán.

Nhưng dưới vẻ nhộn nhịp ấy, có thứ gì đó đang âm thầm sôi lên.

Vô Danh và Lam Nguyệt đứng trên bờ sông.

Vết thương của Lam Nguyệt đã tạm ổn, nhưng sắc mặt nàng vẫn nhợt nhạt. Nàng khoác thêm áo ngoài, che kín thanh kiếm mảnh bên hông.

“Qua sông,” nàng nói khẽ,

“là đến Lạc Hà thành.”

Vô Danh gật đầu.

Hắn cảm nhận rất rõ — từ khi bước vào khu vực này, ánh mắt dõi theo họ nhiều hơn.

“Có người để ý,” hắn nói.

Lam Nguyệt mím môi.

“Không lạ,” nàng đáp.

“Ở Lạc Hà, tin tức đi nhanh hơn nước sông.”

Hai người bước lên thuyền.

Người chèo thuyền là một lão ngư phủ gầy gò, đội nón lá rách. Lão nhìn hai người một cái, rồi im lặng chèo.

Thuyền rời bến.

Dòng nước Lạc Hà chảy êm, nhưng sâu và lạnh.

Giữa sông, lão ngư phủ đột ngột ngừng chèo.

Vô Danh lập tức đặt tay lên chuôi kiếm.

“Các vị,” lão ngư phủ nói chậm rãi,

“xuống thuyền đi.”

Từ hai bên bờ, năm chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ tách ra, bao vây.

Trên mỗi thuyền đều có người áo đen.

“Ngư ông?” Lam Nguyệt khẽ nói, ánh mắt lạnh đi.

Lão ngư phủ thở dài, tháo nón lá.

“Cô nương, đừng trách,” lão nói.

“Có người trả giá rất cao.”

Một kẻ áo đen đứng đầu lên tiếng:

“Lam Nguyệt,”

“theo chúng ta.”

Lam Nguyệt siết tay.

“Còn hắn?” nàng hỏi.

“Giết.”

Chỉ một chữ.

Vô Danh rút Huyết Kiếm.

“Không cần hỏi nữa,” hắn nói khẽ.

“Là địch.”

Một tiếng huýt sáo vang lên.

Ba người áo đen lao lên thuyền chính.

Vô Danh bước lên mũi thuyền, kiếm vẽ một đường ngang thấp. Một tên khựng lại, bụng tóe máu, rơi xuống sông.

Lam Nguyệt cũng động.

Nàng nghiêng người, kiếm mảnh lóe lên ánh lam, đâm xuyên vai đối phương, rồi xoay cổ tay, kiếm rút ra không dính máu.

“Kiếm của nàng…” Vô Danh liếc qua.

“Lam Ảnh,” nàng đáp gọn.

“Giết người chậm.”

“Kiếm ta,” hắn nói,

“giết nhanh.”

Hai người đứng lưng tựa lưng.

Thuyền chao đảo dữ dội.

Một tên áo đen từ thuyền bên nhảy sang, vung đao từ trên cao bổ xuống.

Vô Danh không đỡ.

Hắn nghiêng người, lưỡi đao sượt qua vai, để lại vết rách nhỏ. Đổi lại, Huyết Kiếm cắt ngang cổ tay đối phương.

Máu bắn lên boong thuyền.

Tên kia hét lên, rơi xuống sông.

Lam Nguyệt biến sắc.

“Ngươi bị thương!”

“Không sâu,” Vô Danh đáp.

“Đổi được.”

Hai tên còn lại nhìn nhau, ánh mắt do dự.

Lúc này, từ bờ sông, một giọng nói vang vọng:

“Dừng tay.”

Một người đàn ông trung niên mặc trường sam xám bước ra. Ánh mắt sắc, khí tức trầm ổn.

“Người của Thủy Ảnh lâu,” hắn nói,

“lui lại.”

Bọn áo đen chần chừ, rồi rút lui.

Người đàn ông nhìn Lam Nguyệt.

“Cô nương,” hắn nói,

“ngươi trốn rất xa.”

Lam Nguyệt lạnh lùng.

“Ta không còn thuộc về các ngươi.”

Người đàn ông chuyển ánh nhìn sang Vô Danh.

“Hắn là ai?”

“Người không nên dây vào,” Lam Nguyệt đáp.

Người đàn ông cười nhạt.

“Giang hồ này,” hắn nói,

“không có ai là không nên dây.”

Hắn quay lưng.

“Hôm nay đủ rồi,” hắn nói.

“Nhưng lần sau… sẽ không dễ.”

Thuyền nhỏ tản ra.

Mặt sông loang lổ máu.

Lão ngư phủ quỳ sụp xuống, run rẩy.

Vô Danh không nhìn lão.

Hắn tra kiếm.

Lam Nguyệt thở dài.

“Ngươi vừa bị kéo vào chuyện của ta,” nàng nói.

“Và chuyện này… rất lớn.”

Vô Danh nhìn dòng sông đỏ nhạt dần.

“Ta vốn đã ở trong chuyện lớn rồi,” hắn đáp.

Xa xa, Lạc Hà thành hiện ra dưới ánh chiều tà.

Và trong thành ấy, có kẻ đã ghi nhớ cái tên vừa được đặt hôm trước —

Vô Danh.