MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT KIẾM VÔ DANHChương 8: NỮ TỬ ÁO LAM

HUYẾT KIẾM VÔ DANH

Chương 8: NỮ TỬ ÁO LAM

684 từ · ~4 phút đọc

Trời vừa quá ngọ, thiếu niên rời Hắc Phong trấn.

Con đường đất dẫn về phía nam uốn lượn theo triền núi, hai bên là rừng trúc xanh rì, gió thổi xào xạc như tiếng thì thầm không dứt. Hắn đi không vội, cũng không chậm, tâm trí vẫn còn vương lại những lời lão già áo xám nói buổi sáng.

“Kiếm pháp không tên… không có đường quay lại.”

Hắn khẽ lắc đầu, bước tiếp.

Đến một khúc quanh hẹp giữa rừng trúc, hắn chợt dừng chân.

Không phải vì thấy người.

Mà vì nghe.

Một tiếng thở dốc rất nhẹ, bị cố ép xuống, nhưng vẫn lọt vào tai hắn.

Thiếu niên đặt tay lên chuôi kiếm, bước chậm về phía trước.

Giữa rừng trúc, một nữ tử áo lam đang dựa lưng vào thân cây. Váy áo dính máu ở bên hông, sắc mặt tái nhợt. Trên tay nàng vẫn cầm kiếm, nhưng đầu kiếm đã cắm xuống đất để chống thân.

Nàng ngẩng lên khi thấy hắn.

Ánh mắt đầu tiên là cảnh giác.

Sau đó… là kinh ngạc.

“Ngươi…” nàng khẽ nhíu mày.

“…không phải người của họ.”

Thiếu niên không tiến thêm bước nào.

“Cô bị thương,” hắn nói.

“Nặng.”

Nữ tử áo lam bật cười nhạt, nhưng hơi thở đứt quãng.

“Ngươi nhìn cũng biết à?”

“Máu thấm xuống đất,” thiếu niên đáp.

“Và tiếng thở của cô không đều.”

Nữ tử nhìn hắn chăm chú hơn. Ánh mắt nàng trong, nhưng sâu, không giống người mới bước chân vào giang hồ.

“Ngươi là ai?” nàng hỏi.

“Người qua đường.”

Nàng cười khẽ.

“Người qua đường mà mang theo sát khí như vậy?”

Thiếu niên im lặng.

Một tiếng động khẽ vang lên từ xa — tiếng giẫm gãy trúc.

Thiếu niên quay đầu.

“Có người đuổi theo cô,” hắn nói.

Nữ tử áo lam siết chặt chuôi kiếm.

“Ba người,” nàng thì thầm.

“Mặc áo đen. Đi rất nhẹ.”

Thiếu niên gật đầu.

“Ta nghe thấy.”

Nữ tử nhìn hắn, ánh mắt lóe lên nghi hoặc.

“Ngươi định đi tiếp,” nàng nói.

“Hay bỏ ta lại?”

Thiếu niên nhìn vết máu trên váy nàng.

“Ta không quen bỏ người bị thương giữa đường.”

Nữ tử bật cười lần nữa, lần này không giấu được mệt mỏi.

“Vậy thì,” nàng nói, “coi như ta nợ ngươi một mạng.”

Tiếng bước chân đã rất gần.

Thiếu niên bước lên trước, đứng chắn giữa nữ tử và rừng trúc.

Huyết Kiếm được rút ra.

Không khí chợt lạnh đi.

Ba bóng người áo đen xuất hiện giữa trúc. Mặt che khăn, ánh mắt lộ sát khí.

“Giao người,” một tên nói khẽ.

“Rồi cút.”

Thiếu niên không đáp.

Hắn chỉ nghiêng kiếm một góc nhỏ.

Một tên cười khẩy.

“Một thằng nhóc cũng dám—”

Hắn chưa kịp nói hết.

Thiếu niên đã động.

Không lao tới, không hét lớn. Chỉ là một bước ngang, rồi kiếm vẽ một đường ngắn.

Tên thứ nhất khựng lại, cổ tay rơi xuống đất.

Tiếng gào chưa kịp vang, tên thứ hai đã xông lên.

Nữ tử áo lam định đứng dậy hỗ trợ, nhưng chân mềm nhũn, nàng chỉ kịp nhìn.

Thiếu niên xoay người, kiếm đi thấp, cắt vào đùi đối phương. Tên kia ngã quỵ.

Tên cuối cùng biến sắc, quay người bỏ chạy.

“Đừng đuổi,” nữ tử thở gấp.

“Hắn sẽ gọi thêm người.”

Thiếu niên thu kiếm.

Hắn nhìn hai kẻ nằm dưới đất, đều còn sống.

“Đi,” hắn nói lạnh nhạt.

“Nếu còn quay lại, lần sau sẽ không giữ tay.”

Hai kẻ kia cố lết đi, máu kéo thành vệt dài.

Rừng trúc trở lại yên tĩnh.

Nữ tử áo lam thở phào, rồi ngồi sụp xuống.

Thiếu niên tiến lại, xé một mảnh áo, băng tạm vết thương cho nàng.

“Ngươi… không sợ ta là người xấu?” nàng hỏi khẽ.

“Nếu cô là người xấu,” hắn đáp,

“thì ta cũng không tốt hơn.”

Nữ tử nhìn hắn, cười rất nhẹ.

“Ta tên Lam Nguyệt.”

Thiếu niên khựng lại một nhịp.

“Còn ngươi?”

Hắn im lặng giây lát.

“Ta chưa có tên trong giang hồ.”

Lam Nguyệt gật đầu, không hỏi thêm.

“Vậy,” nàng nói,

“cho đến khi ngươi có tên… ta sẽ gọi ngươi là Vô Danh.”

Gió thổi qua rừng trúc, lá lay động như tiếng cười khe khẽ.

Hai người — một mang kiếm không tên, một nữ tử áo lam mang bí mật — đứng giữa giang hồ đang âm thầm chuyển động.

Và từ khoảnh khắc ấy, con đường của Vô Danh… không còn là đơn độc.