Đêm ở Hắc Phong trấn yên tĩnh đến lạ.
Sau trận đấu ban ngày, cả trấn như bị rút cạn âm thanh. Quán rượu đóng cửa sớm, võ quán im lìm, ngay cả chó cũng không sủa.
Trong căn phòng trọ nhỏ, thiếu niên ngồi xếp bằng trên giường gỗ. Đèn dầu đặt bên cạnh, ánh sáng chập chờn hắt lên gương mặt còn non trẻ nhưng đã nhuốm mệt mỏi.
Huyết Kiếm đặt ngang trên đầu gối.
Hắn không ngủ được.
Mỗi khi nhắm mắt, những đường kiếm ban ngày lại hiện lên trong đầu — không theo quy tắc nào, không có tên gọi, nhưng lại trúng đích một cách tự nhiên.
“Đây… không phải kiếm pháp,” hắn lẩm bẩm.
“Giống như… ký ức.”
Hắn đặt tay lên thân kiếm.
Lạnh.
Nhưng không còn khiến hắn rùng mình như lần đầu chạm vào.
Thiếu niên nhắm mắt, hít sâu.
Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác quen thuộc tràn đến. Không gian quanh hắn dường như lắng xuống, tiếng gió ngoài cửa sổ xa dần.
Rồi hắn thấy—
Một bóng người đứng trước mặt, lưng quay lại. Trên tay người đó là Huyết Kiếm.
Không có khuôn mặt.
Chỉ có động tác.
Bóng người vung kiếm.
Không nhanh, không mạnh, nhưng mỗi lần kiếm đi, không khí rung lên rất khẽ, như bị cắt mỏng ra từng lớp.
Thiếu niên mở mắt.
Hắn đứng bật dậy.
“Là… như vậy sao?”
Hắn cầm kiếm, bước xuống sàn.
Không có chiêu thức cố định. Hắn chỉ làm theo cảm giác vừa rồi.
Một bước.
Một chém.
Một thu.
Kiếm không vẽ vòng cung lớn, không hoa mỹ. Mỗi đường đi đều ngắn, trực tiếp, như thể sinh ra chỉ để chạm vào mục tiêu.
“Phù—”
Hắn thở ra một hơi dài. Mồ hôi ướt trán.
“Không có khởi thức… cũng không có thu thức.”
Hắn thử lại.
Lần này, động tác trôi chảy hơn. Khi mũi kiếm dừng lại, đầu kiếm khẽ rung, phát ra một âm thanh rất nhẹ, gần như không nghe thấy.
Đèn dầu lay động.
Thiếu niên mở to mắt.
Hắn nhận ra, không phải mình đang điều khiển kiếm.
Mà là kiếm đang dẫn hắn.
Cả đêm, hắn không nghỉ.
Khi gà gáy canh năm, sàn gỗ phòng trọ đã đầy vết kiếm cắt mảnh như tơ, nhưng không hề vỡ nát.
Hắn dừng lại, hai tay run nhẹ.
“Kiếm pháp không tên…”
Hắn không biết gọi nó là gì.
Vì mỗi lần sử dụng, kiếm đều khác.
Không có bộ pháp cố định. Không có chiêu số quen thuộc. Chỉ có một điểm chung —
Giết chóc tối thiểu, kết thúc nhanh nhất.
Khi mặt trời lên, thiếu niên rửa mặt bên giếng sau trọ. Nước lạnh khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn.
Hắn nhìn vào bóng mình trong nước.
Đôi mắt đã khác.
Không còn là ánh nhìn hoảng loạn của kẻ chạy trốn, cũng chưa phải sát khí của kiếm khách già đời.
Mà là thứ gì đó ở giữa — tỉnh táo và lạnh lẽo.
“Ngươi đang đi con đường nào?” hắn tự hỏi.
Câu trả lời không có.
Hắn vừa quay người, thì một giọng nói vang lên phía sau:
“Kiếm của ngươi… không có tên.”
Thiếu niên xoay phắt lại.
Một lão già áo xám đứng cách hắn vài bước. Râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng, tay chống gậy gỗ. Ánh mắt lão dừng lại trên Huyết Kiếm, không che giấu tò mò.
“Lão trượng là ai?” thiếu niên hỏi.
Lão già cười hiền.
“Chỉ là kẻ từng cầm kiếm,” lão đáp.
“Và từng bỏ kiếm.”
Thiếu niên cảnh giác.
“Đừng lo,” lão nói tiếp.
“Nếu ta có ý xấu, ngươi đã không đứng đây.”
Lão nhìn những vết kiếm mảnh trên sàn gỗ phía sau thiếu niên.
“Kiếm pháp của ngươi không theo môn phái,” lão trầm giọng.
“Nhưng rất giống… thứ đã từng khiến giang hồ chảy máu.”
Thiếu niên siết tay.
“Lão biết gì về nó?”
Lão già im lặng hồi lâu, rồi lắc đầu.
“Biết thì có biết,” lão nói.
“Nhưng nói ra… chưa chắc là phúc.”
Lão quay người, bước đi.
Trước khi rời khỏi cổng trọ, lão dừng lại.
“Nhớ kỹ một điều,” lão nói mà không quay đầu.
“Kiếm pháp không tên… cũng có thể không có đường quay lại.”
Thiếu niên đứng lặng.
Gió sáng sớm thổi qua, mang theo mùi bụi đường và hơi ẩm.
Hắn nắm chặt Huyết Kiếm.
Từ giây phút này, hắn biết rõ —
Thanh kiếm không chỉ là vũ khí.
Mà là con đường.
Và con đường ấy, sẽ dẫn hắn đến nơi giang hồ không ai dám gọi tên.