MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT KIẾM VÔ DANHChương 6: VÕ QUÁN HẮC PHONG

HUYẾT KIẾM VÔ DANH

Chương 6: VÕ QUÁN HẮC PHONG

808 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Hắc Phong trấn thức dậy sớm hơn thường lệ.

Cửa quán trọ còn chưa mở hẳn, ngoài đường đã vang lên tiếng bước chân nặng nề, đều và gấp. Thiếu niên đang ngồi tĩnh tọa bên giường, nghe tiếng động liền mở mắt.

Hắn biết, chuyện tối qua chưa kết thúc.

“Cộc. Cộc. Cộc.”

Tiếng gõ cửa vang lên, không phải gõ xin, mà là gõ ra lệnh.

“Tiểu tử tối qua, xuống đây.”

Giọng nói khàn khàn, mang theo sát khí.

Thiếu niên đứng dậy, chỉnh lại bọc kiếm, rồi mở cửa. Hắn bước xuống lầu, ánh mắt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã sẵn sàng.

Giữa đại sảnh quán trọ, hơn mười người đứng thành hai hàng. Áo đen, ngực thêu đầu sói, ánh mắt sắc như dao.

Ở giữa là một người đàn ông trung niên to lớn, râu quai nón, lưng hổ eo gấu, hai tay khoanh trước ngực.

“Hắc Phong võ quán – quán chủ,” gã tự giới thiệu, giọng trầm.

“Ta họ Lôi.”

Thiếu niên gật đầu, không nói tên.

Quán chủ Lôi nheo mắt.

“Ngươi làm bị thương người của ta, lại không để lại danh tính?”

“Không sợ không ra khỏi trấn này được sao?”

“Ta không muốn gây thù,” thiếu niên đáp.

“Nhưng ta cũng không để người vô tội bị ức hiếp.”

Một tiếng cười lạnh vang lên từ đám người phía sau.

“Giang hồ này, ai yếu thì bị đạp.”

“Ngươi tưởng mình là hiệp khách?”

Quán chủ Lôi giơ tay, tiếng cười lập tức im bặt.

“Ta không quan tâm lý lẽ,” hắn nói.

“Ở Hắc Phong trấn, luật là Hắc Phong võ quán.”

Hắn tiến lên một bước.

“Ngươi có hai lựa chọn,” hắn nói chậm rãi.

“Một, bồi thường, quỳ xuống xin lỗi, rồi cút.”

“Hai, lên võ đài sau trấn, thắng được người của ta, ta cho ngươi rời đi.”

Thiếu niên nhìn thẳng vào mắt quán chủ.

“Ta chọn hai.”

Không khí trong sảnh chợt căng cứng.

Một khắc sau, võ đài lộ thiên phía sau trấn đã chật kín người.

Hắc Phong võ quán đứng thành một phía. Dân trấn đứng phía xa, thấp thỏm, không ai dám lên tiếng.

Thiếu niên bước lên đài.

Gió thổi, làm vạt áo hắn lay động. Huyết Kiếm vẫn chưa rút.

“Ngươi không dùng kiếm?” quán chủ Lôi cười khẩy.

“Nếu cần,” thiếu niên đáp.

“Cuồng vọng!”

Một đại hán cầm thiết côn nhảy lên đài. Thân hình vạm vỡ, gân tay nổi cuồn cuộn.

“Ta là đại sư huynh Hắc Phong võ quán,” hắn gầm lên.

“Hôm nay dạy ngươi thế nào là quy củ!”

Thiết côn giáng xuống, mang theo tiếng gió rít.

Thiếu niên né sang một bên, đất đá dưới chân vỡ vụn. Hắn chưa học quyền cước bài bản, chỉ dựa vào bản năng và những gì kiếm đã để lại trong cơ thể.

Đòn thứ hai, thứ ba liên tiếp ập tới.

Thiếu niên lùi dần, hơi thở gấp.

“Rút kiếm đi!” có người hét lên.

Thiếu niên chợt nhớ lời người đàn ông trung niên:

Mỗi giọt máu, đều để lại dấu vết.

Hắn rút kiếm.

Huyết Kiếm ra khỏi vỏ, không phát sáng, nhưng không khí như trầm xuống.

Thiết côn đánh tới lần nữa.

Thiếu niên không né.

Hắn bước lên một bước, vung kiếm.

Không phải chiêu thức, chỉ là một đường chém ngắn, gọn.

“Keng!”

Thiết côn gãy làm đôi.

Đại hán trợn mắt, còn chưa kịp phản ứng, kiếm đã dừng trước cổ hắn.

Máu từ cổ chảy ra một vệt mỏng.

Chỉ một vệt.

“Ta nói rồi,” thiếu niên nói, giọng bình thản.

“Ta không muốn giết người.”

Cả võ đài lặng như tờ.

Quán chủ Lôi biến sắc.

Hắn bước lên, sát khí bốc lên như thực chất.

“Ngươi… không phải người thường.”

“Ta chỉ là kẻ qua đường,” thiếu niên đáp.

Quán chủ Lôi nhìn thanh kiếm sẫm màu, ánh mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.

“Kiếm đó…”

“Hình như ta từng nghe nói…”

Hắn ngừng lại, rồi bật cười lớn.

“Dù là ai, ở đất của ta, cũng phải theo luật ta!”

Quán chủ Lôi vung tay.

Ba người đồng loạt nhảy lên võ đài.

“Được,” thiếu niên khẽ nói.

“Vậy ta xin phá lệ một lần.”

Hắn nhắm mắt trong khoảnh khắc.

Khi mở ra, ánh mắt đã lạnh như băng.

Ba bóng người lao tới.

Huyết Kiếm vẽ nên ba đường kiếm liên tiếp, không nhanh, không chậm, nhưng chuẩn xác đến đáng sợ.

Ba người khựng lại.

Áo rách, máu thấm.

Không ai chết.

Nhưng tất cả đều ngã xuống.

Thiếu niên đứng giữa võ đài, kiếm chúc xuống đất.

Gió thổi mạnh, bụi bay mù mịt.

Quán chủ Lôi im lặng rất lâu, rồi chậm rãi chắp tay.

“Hắc Phong võ quán nhận thua,” hắn nói.

“Từ nay, ngươi có thể rời trấn.”

Thiếu niên tra kiếm.

Hắn không nói lời nào, xoay người bước xuống võ đài.

Đám đông tự động tách ra một con đường.

Không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Tối hôm đó, một tin tức lặng lẽ lan ra khỏi Hắc Phong trấn:

Một thiếu niên mang thanh kiếm sẫm màu, không môn phái, đã phá võ quán Hắc Phong.

Và ở một nơi rất xa, có kẻ nghe tin, khẽ mỉm cười.

“Huyết Kiếm…”

“Quả nhiên chưa biến mất.”