MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT KIẾM VÔ DANHChương 5: BƯỚC CHÂN VÀO GIANG HỒ

HUYẾT KIẾM VÔ DANH

Chương 5: BƯỚC CHÂN VÀO GIANG HỒ

784 từ · ~4 phút đọc

Con đường rời khỏi Thanh Vân trấn hẹp và quanh co, uốn mình giữa rừng núi trập trùng. Sương sớm tan dần, ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán lá, rải xuống mặt đất những vệt sáng chập chờn như đao ảnh.

Thiếu niên bước đi không ngoảnh lại.

Bọc vải thô vắt sau lưng va nhẹ vào vai theo từng nhịp bước. Huyết Kiếm bên hông được quấn kín, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ kim loại vẫn len lỏi qua lớp vải, như nhắc nhở hắn rằng con đường phía trước không còn lối quay đầu.

Đến trưa, hắn ra khỏi rừng.

Trước mắt là một con đường lớn hơn, nối liền các trấn thành. Người qua kẻ lại đông đúc, tiếng nói cười, tiếng vó ngựa, tiếng bánh xe lăn rộn ràng. Giang hồ… không hề tĩnh lặng như hắn từng tưởng.

Thiếu niên dừng lại bên vệ đường, nhìn dòng người xuôi ngược. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác lạ lẫm: thế giới vẫn tiếp tục vận động, dù Thanh Vân trấn đã chết.

Hắn mở bọc vải nhỏ người đàn ông trung niên để lại.

Bên trong là vài miếng lương khô, một bản đồ vẽ tay đã cũ và một phong thư được niêm kín bằng sáp.

Thiếu niên chần chừ giây lát, rồi mở thư.

Chưa đến lúc.

Chỉ có ba chữ, viết bằng nét bút cứng cáp.

Hắn khẽ nhíu mày, rồi cất thư lại. Ánh mắt dời sang bản đồ. Trên đó, ngoài những trấn thành quen thuộc, có một dấu mực đen nhỏ ở phía nam, bên cạnh ghi hai chữ: Lạc Hà.

“Lạc Hà…” thiếu niên lẩm bẩm.

Hắn gấp bản đồ, tiếp tục lên đường.

Chiều xuống, thiếu niên đến một thị trấn nhỏ ven đường. Cổng trấn treo bảng gỗ đã cũ: Hắc Phong trấn. Bên trong, quán rượu, quán trọ chen chúc, tiếng ồn ào vang vọng từ xa.

Hắn chọn một quán trọ nhỏ, thuê gian phòng rẻ nhất.

Vừa đặt bọc hành lý xuống, hắn đã nghe thấy tiếng tranh cãi dưới lầu.

“…đã nói rồi, đất này là của Hắc Phong võ quán!”

“Chỉ là bán hàng rong, đứng tạm một lát thì có sao?”

Thiếu niên do dự, nhưng vẫn bước ra ngoài.

Dưới lầu, một lão bán bánh bị hai gã lực lưỡng chặn đường. Trên ngực áo họ thêu hình đầu sói đen.

“Hắc Phong võ quán,” thiếu niên thầm nhắc.

Một gã trong số đó đẩy mạnh, khiến lão bán bánh ngã lăn ra đất, rổ bánh văng tứ tung.

“Tiền bảo kê đâu?” gã cười khẩy.

Lão bán bánh run rẩy, quỳ xuống.

“Tiểu nhân… tiểu nhân hôm nay chưa bán được gì…”

Đám người xung quanh nhìn thấy nhưng không ai dám lên tiếng.

Thiếu niên đứng lặng giữa đám đông. Trong đầu hắn, hai giọng nói tranh cãi dữ dội.

Mặc kệ đi. Đây là giang hồ.

Và nếu ai cũng mặc kệ, Thanh Vân trấn vì sao lại chết?

Hắn bước lên.

“Buông tay.”

Giọng hắn không lớn, nhưng rõ ràng.

Hai gã áo sói quay lại, nhìn thiếu niên từ đầu đến chân.

“Tiểu tử từ đâu chui ra?” một gã nhếch mép.

“Muốn chết à?”

Thiếu niên không đáp. Tay hắn đặt lên chuôi kiếm quấn vải.

Gã kia cười lớn.

“Chỉ là thằng nhóc mang kiếm gỗ?”

Hắn chưa kịp dứt lời.

Thiếu niên bước lên nửa bước, rút Huyết Kiếm.

Không có tiếng gió rít, không có chiêu thức hoa mỹ.

Chỉ một đường kiếm thẳng.

Ánh thép sẫm lóe lên, rồi biến mất.

Gã áo sói khựng lại, cúi đầu nhìn vết cắt trên tay áo. Máu thấm ra chậm rãi.

Hắn hét lên, lùi mạnh về sau.

Cả con phố im phăng phắc.

Thiếu niên thu kiếm, giọng bình tĩnh:

“Ta không muốn giết người.”

“Nhưng nếu các ngươi còn động vào lão nhân,”

“ta sẽ không rút kiếm lần thứ hai.”

Hai gã kia mặt tái mét. Một người vội kéo đồng bọn rút lui.

Đám đông bắt đầu xì xào.

“Thằng nhóc đó là ai?”

“Kiếm pháp gì vậy?”

“Không giống võ phái nào…”

Thiếu niên quay lại, đỡ lão bán bánh đứng lên.

“Đi đi,” hắn nói.

Lão nhân cúi đầu liên tục, nước mắt lưng tròng.

Thiếu niên trở về phòng trọ khi trời đã tối.

Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn trong trấn lay động theo gió đêm. Bàn tay đặt trên chuôi kiếm vẫn còn hơi run.

Đây là lần đầu tiên… hắn chủ động rút kiếm vì người khác.

Và cũng là lần đầu tiên hắn hiểu ra:

Giang hồ không chỉ có báo thù.

Mà mỗi bước đi, đều sẽ để lại dấu vết.

Bên ngoài, trong bóng tối của Hắc Phong trấn, có kẻ lặng lẽ nhìn về phía quán trọ, ánh mắt lạnh lẽo.

“Đi báo cho võ quán,” một giọng nói khẽ vang lên.

“Có người… không thuộc về nơi này đã xuất hiện.”

Bước chân vào giang hồ —

máu, từ giờ, sẽ không tránh khỏi.