MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 1: HUYẾT ÁN THÔN VÂN KHÊ

Huyết Kiếm

Chương 1: HUYẾT ÁN THÔN VÂN KHÊ

647 từ · ~4 phút đọc

Đêm ấy, mưa rơi không lớn, nhưng gió thì lạnh đến thấu xương.

Thôn Vân Khê nằm nép mình dưới chân dãy Thanh Sơn, vốn là một nơi hẻo lánh, cách xa chốn giang hồ thị phi. Dân trong thôn quanh năm cày cấy, đánh cá, chưa từng biết đến đao quang kiếm ảnh là gì. Nhưng chính vì thế, khi tai họa ập đến, họ không kịp phản kháng.

Tiếng chó sủa vang lên trong đêm, ngắt quãng rồi im bặt.

Sau đó là tiếng la hét đầu tiên.

Lửa bùng lên từ căn nhà phía đông thôn, ánh đỏ hắt lên bầu trời mây đen, soi rõ từng bóng người mặc hắc y đang lướt qua mái nhà như quỷ ảnh. Đao kiếm lóe sáng, máu bắn tung tóe trong tiếng gào khóc tuyệt vọng.

Trong một căn nhà gỗ nhỏ ở cuối thôn, Lâm Vô Danh giật mình tỉnh giấc.

Cậu mới mười sáu tuổi, thân hình gầy gò nhưng rắn rỏi, đôi mắt đen ánh lên vẻ lanh lợi không phù hợp với tuổi tác. Tiếng động bên ngoài khiến tim cậu đập loạn. Vừa mở cửa, mùi khói và mùi máu đã xộc thẳng vào mũi.

“Cha! Mẹ!”

Không có lời đáp.

Vô Danh chạy lao ra ngoài, đôi chân trần giẫm lên nền đất lạnh. Trước mắt cậu, cảnh tượng như địa ngục mở ra: người ngã đầy sân, nhà cửa cháy rực, tiếng thép va chạm chan chát trong màn mưa.

Một bóng hắc y quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng chạm thẳng vào cậu.

“Còn sót một tên.”

Chưa kịp phản ứng, một luồng kình phong đã ập đến. Vô Danh chỉ kịp cảm thấy ngực đau nhói, thân thể bị hất văng, đập mạnh vào thân cây già bên bờ suối. Trước khi ngất đi, cậu thấy một bóng người khác bước ra, thân hình cao gầy, trên lưng đeo một thanh kiếm đỏ sẫm như nhuốm máu từ ngàn năm trước.

Người ấy cất giọng trầm thấp:

“Không cần. Đi thôi.”

Khi tỉnh lại, trời đã gần sáng.

Mưa ngớt dần, chỉ còn những giọt nước nặng nề rơi từ tán lá. Vô Danh ho khan, máu tanh trào lên cổ họng. Cậu cố gượng ngồi dậy, toàn thân đau nhức như bị xé nát.

Thôn Vân Khê đã không còn nữa.

Những căn nhà cháy đen, xác người nằm rải rác, máu hòa vào nước mưa chảy thành từng vệt dài trên nền đất. Gió thổi qua, mang theo mùi tử khí nồng nặc.

Vô Danh run rẩy đứng dậy, từng bước lảo đảo đi qua những thân người quen thuộc. Đến trước căn nhà của mình, cậu quỳ sụp xuống.

Cha mẹ cậu nằm đó, đôi mắt vẫn mở, như chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.

“Con xin lỗi…”

Giọng cậu vỡ vụn.

Không có nước mắt, chỉ có nỗi đau như bị khoét rỗng lồng ngực.

Khi cậu định đứng lên rời đi, mũi chân bỗng chạm vào một vật cứng. Dưới đống tro tàn, lộ ra một thanh kiếm gãy, vỏ đã mục nát, lưỡi kiếm hoen rỉ, nhưng chuôi kiếm lại đỏ sẫm một màu kỳ dị, như từng thấm qua vô số máu tươi.

Ngay khi tay Vô Danh chạm vào chuôi kiếm, một luồng hàn khí bất ngờ chạy dọc sống lưng.

Trong đầu cậu vang lên một cảm giác mơ hồ, như có ai đó thì thầm, lại như tiếng kiếm ngân khe khẽ giữa trời đất.

Vô Danh rút thanh kiếm lên.

Máu trên chuôi kiếm chậm rãi nhỏ xuống, hòa vào bùn đất.

Cậu không biết rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, vận mệnh của mình đã bị cuốn thẳng vào vòng xoáy giang hồ. Một truyền kỳ đẫm máu, một thanh kiếm khiến võ lâm run sợ, đang âm thầm thức tỉnh.

Gió sớm thổi qua thôn hoang.

Thiếu niên ôm kiếm gãy quay lưng rời đi, không ngoảnh đầu lại.

Phía sau cậu, thôn Vân Khê chìm dần vào im lặng vĩnh viễn.