MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 2: THANH KIẾM GÃY TRONG MƯA

Huyết Kiếm

Chương 2: THANH KIẾM GÃY TRONG MƯA

885 từ · ~5 phút đọc

Trời sáng không lâu thì mưa lại rơi.

Không còn là cơn mưa đêm dữ dội, mà là thứ mưa lất phất, dai dẳng, phủ lên cả thôn Vân Khê một màu xám tro lạnh lẽo. Lâm Vô Danh rời thôn khi mặt trời còn chưa kịp nhô khỏi dãy Thanh Sơn. Trên vai cậu chỉ có một bọc vải nhỏ, trong tay nắm chặt thanh kiếm gãy.

Thanh kiếm ấy nặng hơn vẻ ngoài rất nhiều.

Lưỡi kiếm chỉ còn lại quá nửa, hoen rỉ, cạnh sứt mẻ, trông không khác gì một phế vật. Thế nhưng chuôi kiếm đỏ sẫm lại ẩn ẩn tỏa ra hơi lạnh kỳ dị, khiến bàn tay Vô Danh dù bị mưa ướt sũng vẫn không hề tê buốt, ngược lại còn nóng ran từng đợt.

Cậu đi rất chậm.

Không phải vì mệt, mà vì mỗi bước chân đều như kéo theo ký ức vừa bị xé toạc. Tiếng khóc, ánh lửa, máu loang trong mưa… tất cả vẫn quẩn quanh trong đầu, chưa chịu tan đi.

Khi đến bờ suối phía tây thôn, Vô Danh dừng lại.

Nước suối trong veo, nhưng hôm nay lại đục ngầu vì bùn đất và tro tàn. Cậu cúi xuống, rửa vết máu khô trên tay, rồi đặt thanh kiếm gãy lên một tảng đá phẳng.

“Ngươi là thứ gì?”

Cậu lẩm bẩm, ánh mắt chăm chú nhìn chuôi kiếm đỏ thẫm. Không có đáp lại. Chỉ có tiếng mưa rơi tí tách, đều đặn như nhịp thở.

Vô Danh thử dùng tay áo chà mạnh lên lưỡi kiếm.

Ngay khoảnh khắc ấy, chuôi kiếm bỗng rung nhẹ.

Rất khẽ, nhưng đủ để cậu cảm nhận rõ ràng.

Một luồng khí lạnh chạy dọc cánh tay, tràn thẳng lên đầu, khiến Vô Danh hoa mắt, suýt nữa ngã quỵ xuống suối. Trong tích tắc, trước mắt cậu hiện lên những hình ảnh mơ hồ: bóng người cầm kiếm giữa biển máu, tiếng gào thét chấn động trời đất, và một câu nói vang vọng, không rõ là ai thốt ra.

“Kiếm nhuốm huyết… lấy huyết làm đạo.”

Vô Danh hoảng hốt buông tay.

Thanh kiếm gãy rơi xuống đá, phát ra một tiếng “keng” khô khốc, rồi im lặng trở lại, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cậu thở dốc, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.

“Yêu kiếm…”

Ý nghĩ vừa lóe lên đã khiến Vô Danh tự giễu. Trên đời làm gì có yêu ma quỷ quái? Chỉ là kiếm từng giết quá nhiều người, mới mang theo sát khí nặng nề như vậy.

Dù nghĩ thế, cậu vẫn quấn thanh kiếm lại bằng vải, cẩn thận buộc sau lưng.

Đến trưa, mưa ngớt hẳn.

Vô Danh theo con đường mòn dẫn ra khỏi Thanh Sơn. Đường núi hoang vắng, hai bên cây rậm um tùm, cỏ dại cao ngang đầu gối. Bụng đói cồn cào, cổ họng khô rát, nhưng cậu không dám dừng lại quá lâu.

Cảm giác bị theo dõi vẫn âm ỉ bám lấy cậu từ lúc rời thôn.

Quả nhiên, khi vừa đi qua một khúc quanh, ba bóng người đột ngột chặn ngang lối đi.

Cả ba đều mặc áo xám, lưng đeo đao, trên tay áo thêu hình sói đen – dấu hiệu của Lang Nha bang, một tiểu bang phái chuyên cướp bóc ven núi. Ánh mắt chúng nhìn Vô Danh không khác gì nhìn một con mồi.

“Nhóc con, từ đâu ra vậy?”

Tên đứng giữa nhếch mép cười, giọng đầy khinh miệt. “Trên lưng đeo cái gì kia?”

Vô Danh lùi nửa bước, tay siết chặt bọc vải sau lưng.

“Không có gì.”

“Không có gì thì tháo ra cho bọn ta xem.”

Tên bên trái bật cười khan, đao trong tay khẽ xoay, ánh thép lóe lên dưới nắng yếu.

Không còn đường lui.

Vô Danh nuốt khan, tháo thanh kiếm gãy xuống, cầm ngang trước người. So với đao của đối phương, thanh kiếm của cậu vừa ngắn vừa xấu, trông chẳng có chút uy hiếp nào.

Ba tên cười lớn.

“Ha ha! Kiếm gãy cũng đem ra dọa người?”

Tên đứng giữa không thèm rút đao, trực tiếp lao tới, một quyền đánh thẳng vào ngực Vô Danh. Trong khoảnh khắc bản năng trỗi dậy, cậu vung thanh kiếm gãy theo phản xạ.

Không có chiêu thức, không có nội lực.

Chỉ là một nhát chém vụng về.

Nhưng khi lưỡi kiếm chạm vào tay đối phương, một tiếng xé gió ghê rợn vang lên.

Máu phun ra.

Tên kia gào thét, cánh tay bị rạch một đường sâu, xương trắng lộ ra dưới da thịt. Hắn ngã lăn ra đất, ôm tay rên rỉ không ngừng.

Hai tên còn lại chết sững.

Chính Vô Danh cũng đứng chết trân.

Thanh kiếm gãy trong tay cậu, trên lưỡi kiếm, vết rỉ loang ra thành một đường đỏ tươi, như vừa được máu nuôi dưỡng. Chuôi kiếm nóng lên rõ rệt, nhịp rung khe khẽ truyền thẳng vào lòng bàn tay.

“Chạy… chạy mau!”

Hai tên Lang Nha bang hoảng loạn kéo đồng bọn bỏ chạy, không dám ngoảnh đầu lại.

Vô Danh thở hổn hển, tay run đến mức suýt buông kiếm.

Cậu cúi nhìn thanh kiếm gãy.

Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu rõ một điều:

thanh kiếm này không hề tầm thường.

Và giang hồ, đã chính thức mở cửa đón cậu bằng máu.

Gió núi thổi qua, mang theo mùi tanh nhàn nhạt.

Ở một nơi rất xa, trong rừng sâu, có kẻ khẽ bật cười.

“Cuối cùng… nó cũng thức tỉnh rồi.”