MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 3: NGƯỜI ÁO TRẮNG BÊN BỜ SUỐI

Huyết Kiếm

Chương 3: NGƯỜI ÁO TRẮNG BÊN BỜ SUỐI

831 từ · ~5 phút đọc

Hoàng hôn buông xuống rất nhanh.

Sau trận chạm trán với Lang Nha bang, Lâm Vô Danh không dám đi tiếp trên đường lớn. Cậu men theo lối rừng, bước chân gấp gáp nhưng cẩn trọng. Cánh tay vẫn còn run nhẹ, không phải vì mệt, mà vì cảm giác kỳ dị còn sót lại từ thanh kiếm gãy.

Mỗi khi nhớ lại cảnh máu bắn ra, tim cậu lại thắt chặt.

Cậu chưa từng muốn giết người.

Nhưng giang hồ dường như không cho cậu lựa chọn nào khác.

Trời tối dần, sương núi tràn xuống, phủ kín lối đi. Khi đến một khe suối nhỏ, Vô Danh không thể đi tiếp được nữa. Cậu ngồi xuống tảng đá ven suối, tháo bọc vải, đặt thanh kiếm gãy bên cạnh.

Nước suối róc rách, lạnh đến tê da.

Cậu cúi xuống rửa mặt, nước lạnh làm đầu óc tỉnh táo hơn. Nhưng ngay khi vừa ngẩng lên, Vô Danh bỗng sững người.

Bên kia suối, không biết từ lúc nào, đã có một người đứng đó.

Một nữ tử áo trắng.

Nàng đứng lặng giữa màn sương, dáng người thon gọn, tóc đen dài buông xõa sau lưng, tay đặt nhẹ trên chuôi kiếm. Ánh trăng non vừa nhô lên soi lên gương mặt nàng – thanh tú nhưng lạnh nhạt, đôi mắt sâu thẳm như che giấu quá nhiều bí mật.

Vô Danh giật mình đứng bật dậy, tay chộp lấy kiếm.

“Ngươi là ai?”

Nữ tử không đáp ngay. Nàng đưa mắt nhìn thanh kiếm gãy trong tay cậu, ánh nhìn dừng lại lâu hơn bình thường, như đang xác nhận điều gì đó.

“Kiếm đó… ngươi lấy từ đâu?”

Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo vẻ lạnh lẽo khiến người ta khó đoán tâm tư.

“Không liên quan đến ngươi.”

Vô Danh cảnh giác lùi nửa bước. “Nếu không có chuyện gì, xin tránh đường.”

Nữ tử khẽ cong môi, nụ cười thoáng qua như gió.

“Vân Khê… bị diệt rồi, đúng không?”

Một câu nói nhẹ như không, nhưng lại như mũi dao đâm thẳng vào vết thương chưa kịp lành.

Vô Danh siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

“Ngươi biết gì?”

Nàng không trả lời, chỉ khẽ thở dài.

“Ngươi không nên ở đây. Có người đang theo dõi.”

Lời vừa dứt, một tiếng xé gió vang lên từ phía sau.

Một mũi ám khí lao thẳng về phía lưng Vô Danh.

Chưa kịp phản ứng, cậu chỉ thấy một bóng trắng lướt qua trước mắt. Nữ tử áo trắng đã đứng chắn trước cậu từ lúc nào. Thanh kiếm trong tay nàng rút ra nửa tấc, ánh thép lóe lên như tia chớp.

“Keng!”

Ám khí bị đánh văng, rơi xuống đá, lộ ra hình dạng một chiếc phi tiêu đen sì.

“Ra đi.”

Giọng nàng lạnh hẳn. “Hay muốn chết?”

Từ trong rừng, ba bóng người chậm rãi hiện ra. Khí tức trên người họ âm trầm, bước chân nhẹ đến mức gần như không chạm đất.

“Huyết Kiếm… quả nhiên đã có chủ.”

Tên đứng giữa cười khẽ, ánh mắt như rắn độc. “Giao thiếu niên kia ra, ta không làm khó cô nương.”

Nữ tử áo trắng khẽ nghiêng đầu.

“Ta không quen giao người cho kẻ che mặt.”

Lời vừa dứt, nàng ra tay.

Kiếm nàng xuất, nhẹ như gió, nhanh như chớp. Không có chiêu thức rườm rà, chỉ có ba đường kiếm đơn giản, nhưng mỗi đường đều chính xác đến đáng sợ. Ba bóng hắc y chưa kịp phản ứng đã bị ép lùi liên tiếp.

Vô Danh đứng phía sau, lần đầu tiên tận mắt chứng kiến kiếm pháp chân chính.

Không hung bạo như thanh kiếm gãy của cậu, mà là sự thuần khiết lạnh lẽo, như tuyết rơi đầu đông.

Một tên hắc y không cam lòng, hét lớn, tung chưởng đánh thẳng vào Vô Danh. Trong khoảnh khắc, thanh kiếm gãy trong tay cậu bỗng rung mạnh, như bị kích thích bởi sát khí.

“Đừng!”

Nữ tử quát khẽ, nhưng đã muộn.

Vô Danh theo bản năng vung kiếm.

Huyết quang lóe lên.

Tên hắc y trúng kiếm ngã xuống, không dậy nổi. Hai tên còn lại biến sắc, không dám tiếp tục dây dưa, lập tức rút lui vào rừng sâu.

Màn sương dần khép lại, khe suối trở về yên tĩnh.

Nữ tử áo trắng tra kiếm vào vỏ, quay lại nhìn Vô Danh, ánh mắt phức tạp hơn trước rất nhiều.

“Ngươi không kiểm soát được nó.”

Nàng nói chậm rãi. “Thanh kiếm kia sẽ nuốt lấy ngươi, nếu ngươi không đủ tỉnh táo.”

Vô Danh im lặng một lúc lâu.

“Vậy ta phải làm gì?”

Nàng nhìn cậu, như cân nhắc điều gì đó rất lâu, rồi mới đáp:

“Đi theo ta.”

“Ta tên Tạ Ngưng Tuyết.”

Nàng quay người, bước đi về phía rừng sâu. “Nếu ngươi muốn sống… và muốn biết vì sao thôn ngươi bị diệt.”

Trăng lên cao, chiếu bóng hai người kéo dài trên mặt đất ướt sương.

Vô Danh nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi nhìn theo bóng lưng áo trắng phía trước.

Sau một nhịp do dự, cậu bước theo.

Giang hồ của cậu, từ khoảnh khắc ấy, không còn là con đường một mình nữa.