MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 4: HUYẾT KIẾM LỤC XUẤT THẾ

Huyết Kiếm

Chương 4: HUYẾT KIẾM LỤC XUẤT THẾ

788 từ · ~4 phút đọc

Đêm trong rừng sâu yên tĩnh đến mức nghe rõ từng tiếng gió lùa qua tán lá.

Lâm Vô Danh theo sau Tạ Ngưng Tuyết, đi xuyên qua những lối mòn phủ đầy rêu ẩm. Nàng đi rất nhanh, bước chân nhẹ như không chạm đất, nhưng khoảng cách giữa hai người chưa từng bị kéo giãn. Điều đó khiến Vô Danh hiểu rằng, dù có cố gắng thế nào, hắn vẫn chỉ là kẻ ngoài cửa giang hồ.

Sau hơn một canh giờ, họ dừng lại bên một hang đá nhỏ khuất dưới chân vách núi.

“Ở đây tạm an toàn.”

Tạ Ngưng Tuyết nói ngắn gọn.

Nàng nhóm lửa rất thuần thục. Ánh lửa bập bùng chiếu lên vách đá ẩm ướt, kéo dài bóng hai người đổ nghiêng. Vô Danh ngồi đối diện nàng, thanh kiếm gãy đặt ngang trước gối, ánh mắt không rời khỏi nó.

“Ngươi biết nó là gì không?”

Ngưng Tuyết hỏi, ánh nhìn dừng trên chuôi kiếm đỏ sẫm.

Vô Danh lắc đầu.

“Nhưng ta biết… nó không bình thường.”

Nàng trầm mặc giây lát, rồi từ trong tay áo lấy ra một mảnh da cũ, màu vàng sậm, trên đó vẽ những ký hiệu cổ xưa cùng vài hàng chữ mờ nhạt.

“Đây là bản sao của Huyết Kiếm Lục.”

Vô Danh mở to mắt.

Huyết Kiếm Lục – cái tên này cậu đã nghe loáng thoáng từ miệng bọn Lang Nha bang trước khi chúng bỏ chạy. Khi ấy cậu không hiểu, nhưng giờ nhìn sắc mặt nghiêm trọng của Ngưng Tuyết, cậu biết thứ này tuyệt đối không tầm thường.

“Ba mươi năm trước,” nàng nói chậm rãi, “võ lâm từng chìm trong một trận huyết loạn. Nguyên nhân chỉ vì một bộ kiếm phổ – Huyết Kiếm Lục.”

Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt nàng, như gợi lại những ký ức xa xôi.

“Huyết Kiếm Lục không phải kiếm pháp thông thường. Nó lấy máu làm dẫn, lấy sát khí làm lực. Người tu luyện có thể trong thời gian ngắn tăng tiến võ công vượt bậc, nhưng đổi lại… rất dễ lạc vào ma đạo.”

Vô Danh vô thức nhìn xuống tay mình.

Hắn nhớ lại cảm giác nóng ran khi máu chạm vào lưỡi kiếm.

“Vậy thôn ta…”

Giọng cậu khàn đi.

“Có liên quan.”

Ngưng Tuyết đáp thẳng. “Có người tin rằng, thanh kiếm ngươi mang theo chính là chìa khóa cuối cùng để mở ra Huyết Kiếm Lục hoàn chỉnh.”

Không khí trong hang đá đột nhiên trở nên nặng nề.

“Vậy ngươi là ai?”

Vô Danh ngẩng đầu nhìn nàng. “Tại sao lại biết nhiều như vậy?”

Ngưng Tuyết im lặng rất lâu.

Cuối cùng, nàng nói:

“Ta từng là người của Tàng Kiếm Các.”

Ba chữ ấy khiến Vô Danh chấn động. Tàng Kiếm Các – thế lực bí ẩn chuyên thu thập, phong ấn các bí kíp cấm kỵ trong giang hồ. Người của Tàng Kiếm Các hiếm khi lộ diện, càng không can dự sâu vào chính tà.

“Ba mươi năm trước, Huyết Kiếm Lục bị chia làm nhiều phần, phong ấn rải rác khắp giang hồ. Thanh kiếm gãy của ngươi… chính là vật dẫn huyết, một trong những phong ấn quan trọng nhất.”

Nàng nhìn thẳng vào Vô Danh.

“Và vì nó, thôn Vân Khê đã bị diệt.”

Ngực Vô Danh thắt lại.

“Ta không muốn thứ này.”

Cậu nói khẽ. “Nếu giao nó ra, có thể đổi lại mạng sống của người vô tội… ta sẵn sàng.”

Ngưng Tuyết lắc đầu.

“Ngươi không hiểu. Khi nó đã chọn ngươi, dù ngươi có vứt bỏ, giang hồ cũng sẽ không buông tha.”

Đúng lúc ấy, từ bên ngoài hang đá, một tiếng cười trầm thấp vang lên.

“Không hổ là người của Tàng Kiếm Các… hiểu chuyện hơn bọn danh môn chính phái nhiều.”

Hai người đồng thời đứng bật dậy.

Một bóng người mặc hắc y chậm rãi bước ra khỏi màn đêm. Mặt hắn bị che kín, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh. Khí tức trên người hắn sâu như vực thẳm, khiến Vô Danh cảm thấy ngực mình nặng trĩu.

“Huyết Kiếm Lục đã xuất thế,” hắc y nhân nói. “Và thiếu niên kia… là vật dẫn tốt nhất.”

Ngưng Tuyết đứng chắn trước Vô Danh, tay đặt trên chuôi kiếm.

“Ngươi dám bước thêm một bước, ta sẽ giết.”

Hắc y nhân cười khẽ.

“Giết được ta, rồi sao nữa?”

Hắn quay đầu nhìn ra rừng sâu. “Cả giang hồ đã động. Một mình cô, bảo vệ được bao lâu?”

Gió đêm rít lên.

Ngọn lửa trong hang chao đảo, kéo theo bóng người rung rinh như quỷ ảnh.

Vô Danh siết chặt chuôi kiếm gãy. Trong lòng cậu lần đầu tiên hiểu rõ, kẻ địch trước mắt không chỉ là vài tên giang hồ tạp nham.

Mà là cả một võ lâm đang thèm khát máu.

Và từ đêm nay, cái tên Huyết Kiếm Lục sẽ không còn là truyền thuyết.