Tiếng cười của hắc y nhân còn chưa tan hết trong gió thì hắn đã lùi lại nửa bước, thân hình hòa vào bóng đêm như chưa từng xuất hiện.
Nhưng sự biến mất ấy không mang theo yên tĩnh.
Ngược lại, nó báo hiệu cơn bão sắp ập xuống.
Tạ Ngưng Tuyết nhanh chóng dập lửa, bóng tối lập tức nuốt chửng hang đá.
“Đi.”
Nàng nói khẽ nhưng dứt khoát.
Vô Danh không hỏi, lập tức đeo kiếm sau lưng, theo nàng lao ra ngoài. Hai người vừa rời khỏi hang chưa được bao lâu, phía sau đã vang lên những tiếng bước chân dồn dập, lẫn trong đó là tiếng huýt gió ám hiệu quen thuộc của giang hồ.
Bị bao vây.
Rừng đêm trở nên sống động một cách đáng sợ. Từ bốn phương tám hướng, bóng người xuất hiện liên tiếp, áo quần khác nhau, binh khí không giống nhau, nhưng ánh mắt thì giống hệt: tham lam và lạnh lẽo.
“Thiết Đao Môn.”
“Lang Nha bang.”
“Huyết Sát bang…”
Ngưng Tuyết lướt mắt qua đám người, giọng trầm xuống. “Tin tức lan nhanh hơn ta nghĩ.”
Một tên trung niên mặt sẹo bước ra trước, đao lớn vác trên vai, cười gằn:
“Tạ cô nương, cô cũng là người hiểu chuyện. Giao thiếu niên kia ra, chúng ta coi như chưa từng gặp.”
Ngưng Tuyết không đáp, rút kiếm.
Kiếm nàng vừa ra khỏi vỏ, không khí xung quanh như lạnh hẳn xuống. Ánh trăng chiếu lên lưỡi kiếm trắng như tuyết, phản chiếu khuôn mặt bình tĩnh đến đáng sợ của nàng.
“Ta nói lần cuối.”
“Lùi.”
Không ai lùi.
Tên mặt sẹo gầm lên, vung đao chém xuống. Cùng lúc, ít nhất năm bóng người khác lao tới, binh khí vung lên trong tiếng gió rít.
Ngưng Tuyết ra tay trước.
Kiếm nàng xuất, thân ảnh xoay tròn giữa đám người như một cánh tuyết lạc vào bầy sói. Mỗi đường kiếm đều gọn gàng, không thừa không thiếu, chạm là trúng, trúng là lui.
Nhưng số người quá đông.
Vô Danh bị ép lùi về phía sau, lưng áp sát thân cây lớn. Một tên Lang Nha bang thừa lúc Ngưng Tuyết bị kìm chân, lao thẳng về phía cậu.
“Giao kiếm ra!”
Đao bổ xuống, ánh thép lóe lên ngay trước mắt.
Vô Danh nghiến răng, rút thanh kiếm gãy.
Lần này, cậu không còn hoảng loạn.
Cậu nhớ lại lời Ngưng Tuyết nói: không kiểm soát được nó, thì sẽ bị nó nuốt chửng.
Cậu hít sâu, dồn toàn bộ ý chí vào một ý niệm duy nhất: không giết nếu không cần thiết.
Kiếm vung lên.
Không có huyết quang bùng nổ, chỉ là một đường kiếm ngắn, nặng, chém lệch đao đối phương. Tên kia bị đánh bật sang một bên, vai rách toạc, máu chảy nhưng chưa mất mạng.
Vô Danh lảo đảo lùi lại, tim đập dồn dập.
Cậu làm được.
Nhưng thanh kiếm trong tay rung mạnh, như không hài lòng.
Một luồng sát khí lạnh lẽo tràn lên cánh tay, khiến đầu óc cậu choáng váng. Trước mắt như có bóng người cầm kiếm giữa biển máu, đang thúc giục cậu tiếp tục chém.
“Giữ tâm!”
Tiếng Ngưng Tuyết vang lên như tiếng chuông. “Đừng nghe nó!”
Cậu nghiến răng, dùng móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay còn lại, cơn đau kéo cậu trở về thực tại.
Đúng lúc ấy, từ trên cao, một bóng người lao xuống.
Hắc y nhân lúc nãy.
Hắn ra tay cực nhanh, một chưởng đánh thẳng về phía Ngưng Tuyết. Chưởng phong chưa đến, áp lực đã khiến mặt đất nứt nhẹ.
Ngưng Tuyết xoay người đón đỡ, hai luồng kình lực va vào nhau phát ra tiếng nổ trầm đục. Nàng bị đẩy lùi ba bước, khóe môi rỉ máu.
“Không tệ.”
Hắc y nhân cười nhạt. “Nhưng cô không bảo vệ được hắn.”
Hắn chuyển hướng, mục tiêu thẳng về phía Vô Danh.
Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như chậm lại.
Vô Danh biết rõ, nếu trúng một chiêu này, cậu chắc chắn chết.
Thanh kiếm gãy trong tay bỗng nóng rực, rung lên dữ dội, như chờ được thả ra.
“Đừng—!”
Ngưng Tuyết chưa kịp nói hết.
Vô Danh rút kiếm, đâm thẳng lên.
Huyết quang bùng nổ.
Một luồng ánh đỏ dữ dội xé toạc bóng đêm, kình lực va chạm khiến cả khu rừng rung chuyển. Vô Danh bị hất văng, ngã mạnh xuống đất, trước mắt tối sầm.
Khi cậu mơ hồ tỉnh lại, trận chiến đã kết thúc.
Đám người giang hồ đã rút lui, chỉ còn lại rừng cây tan hoang, đất đá lật tung. Ngưng Tuyết quỳ một gối bên cạnh cậu, sắc mặt tái nhợt.
“Ngươi còn sống.”
Nàng thở phào nhẹ nhõm.
Vô Danh cố gắng ngồi dậy, đầu đau như búa bổ.
“Bọn họ…”
“Bị đẩy lui.”
Ngưng Tuyết nhìn về phía rừng sâu. “Nhưng từ giờ trở đi, truy sát sẽ không dừng lại.”
Nàng nhìn thẳng vào mắt Vô Danh.
“Chúng ta phải đến Thanh Vân phái.”
“Ở đó, ngươi mới có cơ hội học cách khống chế thanh kiếm này.”
Gió đêm thổi qua, cuốn theo mùi máu chưa tan.
Ở một nơi nào đó trong bóng tối, có kẻ khẽ nói:
“Cuộc chơi… mới bắt đầu.”