MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 6: BƯỚC CHÂN VÀO THANH VÂN PHÁI

Huyết Kiếm

Chương 6: BƯỚC CHÂN VÀO THANH VÂN PHÁI

779 từ · ~4 phút đọc

Trời hửng sáng khi hai người rời khỏi rừng sâu.

Sau một đêm truy sát, cả Lâm Vô Danh lẫn Tạ Ngưng Tuyết đều mang thương tích, dù không nặng đến mức nguy hiểm tính mạng. Vô Danh đi chậm hơn trước, mỗi bước chân đều kéo theo cơn đau âm ỉ trong ngực, nơi bị kình lực chấn động đêm qua.

Nhưng so với đau thể xác, thứ khiến cậu bất an hơn là sự im lặng.

Thanh kiếm gãy sau lưng không còn rung động dữ dội như trước, nhưng hơi lạnh âm ỉ vẫn không hề biến mất, như một sinh vật đang ngủ yên, chờ ngày thức dậy.

Đến trưa, dãy núi Thanh Vân hiện ra trước mắt.

Mây trắng lững lờ quấn quanh sườn núi, các tòa kiến trúc cổ kính ẩn hiện giữa rừng tùng xanh thẫm. Chuông đá vang lên từng hồi trầm đục, lan xa trong không gian yên tĩnh, mang theo khí tức của một chính phái lâu đời.

“Đó là Thanh Vân phái.”

Ngưng Tuyết nói. “Một trong tam đại chính phái của võ lâm Trung Nguyên.”

Vô Danh ngẩng đầu nhìn, trong lòng dâng lên cảm giác vừa kính sợ vừa xa lạ.

Một kẻ mồ côi xuất thân sơn dã như cậu, thật sự có thể bước vào nơi này sao?

Cổng đá lớn mở ra khi hai người đến gần.

Hai đệ tử áo xanh đứng gác lập tức tiến lên, ánh mắt cảnh giác khi nhìn thấy Ngưng Tuyết và thanh kiếm sau lưng Vô Danh.

“Tạ cô nương.”

Một người nhận ra nàng, khẽ cúi chào. “Đã lâu không gặp.”

Ngưng Tuyết gật đầu.

“Ta muốn gặp chưởng môn.”

Hai đệ tử trao đổi ánh mắt, rồi một người quay vào trong thông báo. Không lâu sau, một lão đạo nhân râu tóc bạc trắng bước ra. Ánh mắt ông trầm tĩnh, như có thể nhìn thấu người đối diện.

“Ngưng Tuyết.”

Ông thở dài. “Cuối cùng con cũng trở về.”

Vô Danh đoán, người này chính là Thanh Hư đạo trưởng, chưởng môn Thanh Vân phái.

Ánh mắt Thanh Hư dừng lại trên người Vô Danh, rồi chuyển sang thanh kiếm gãy sau lưng cậu. Trong khoảnh khắc, vẻ bình thản trên gương mặt ông khẽ dao động.

“Đây là…?”

“Hắn là người sống sót duy nhất của thôn Vân Khê.”

Ngưng Tuyết đáp. “Và là người được thanh kiếm đó chọn.”

Không khí xung quanh lập tức trở nên nặng nề.

Thanh Hư đạo trưởng trầm ngâm rất lâu, rồi xoay người:

“Vào trong đã.”

Trong đại điện, hương trầm nghi ngút.

Vô Danh quỳ trước chưởng môn và các trưởng lão, kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra: thảm án Vân Khê, thanh kiếm gãy, cuộc truy sát trong rừng. Cậu không giấu giếm, vì cậu hiểu, chỉ cần một lời nói dối, cánh cửa này sẽ vĩnh viễn khép lại.

Khi nghe xong, một vị trưởng lão áo xám cau mày:

“Huyết Kiếm Lục… thứ đó vốn nên bị phong ấn vĩnh viễn.”

“Nhưng nay đã có người phá vỡ.”

Thanh Hư chậm rãi nói. “Giấu diếm chỉ khiến giang hồ càng loạn.”

Ông nhìn sang Vô Danh.

“Con có biết, bước vào Thanh Vân phái nghĩa là gì không?”

Vô Danh cúi đầu.

“Con chỉ biết… nếu không mạnh lên, con sẽ chết. Và sẽ còn nhiều người chết vì con.”

Thanh Hư nhìn cậu rất lâu, rồi gật đầu.

“Ta thu con làm ký danh đệ tử.”

Cả điện xôn xao.

“Ký danh” nghĩa là chưa chính thức nhập môn, vẫn chịu sự giám sát nghiêm ngặt. Nhưng với thân phận và nguy cơ mà Vô Danh mang theo, đó đã là sự nhượng bộ lớn.

“Trong ba tháng,” Thanh Hư nói tiếp, “nếu con không khống chế được sát khí của thanh kiếm, ta sẽ tự tay hủy nó… và trục xuất con khỏi Thanh Vân phái.”

Vô Danh dập đầu thật mạnh.

“Đa tạ chưởng môn.”

Buổi chiều, Vô Danh được dẫn đến khu hậu sơn, nơi dành cho đệ tử mới.

Đệ tử khác nhìn cậu với ánh mắt tò mò lẫn xa lánh. Tin đồn về thanh kiếm gãy lan nhanh hơn cậu tưởng. Có kẻ sợ hãi, có kẻ khinh thường, cũng có kẻ… thèm khát.

Ngưng Tuyết đứng trên bậc đá, nhìn theo bóng cậu khuất dần.

“Ngươi làm đúng.”

Thanh Hư đứng cạnh nàng. “Nhưng con biết rõ, giữ hắn ở đây, Thanh Vân phái sẽ trở thành mục tiêu.”

Ngưng Tuyết khẽ đáp:

“Con biết.”

Nàng nhìn về phía hậu sơn, ánh mắt trầm xuống.

“Nhưng nếu không ai dạy hắn… Huyết Kiếm sẽ chỉ tạo ra thêm một con quái vật.”

Chuông chiều vang lên.

Trong màn sương mỏng của Thanh Vân sơn, một thiếu niên mang kiếm gãy bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường tu hành.

Con đường ấy, yên bình không kéo dài được bao lâu.