MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 7: KIẾM PHÁP NHẬP MÔN

Huyết Kiếm

Chương 7: KIẾM PHÁP NHẬP MÔN

760 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm ở Thanh Vân sơn luôn phủ một lớp sương mỏng.

Tiếng chuông đầu ngày vang lên từ đại điện, lan khắp các sườn núi. Lâm Vô Danh đã thức dậy từ trước đó rất lâu. Cậu đứng trong sân đá phía hậu sơn, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ vừa được phát cho đệ tử nhập môn.

Thanh kiếm gãy thật bị phong ấn, cất trong một chiếc hộp gỗ đen đặt tại tịnh thất của chưởng môn. Dù vậy, mỗi khi đứng yên, Vô Danh vẫn có thể cảm nhận mơ hồ sự tồn tại của nó, như một sợi dây vô hình kéo căng trong lòng.

“Xuất kiếm!”

Tiếng quát vang lên.

Trước mặt Vô Danh, hơn hai mươi đệ tử mới đồng loạt vung kiếm theo hiệu lệnh của Lý trưởng lão, người phụ trách nhập môn. Kiếm pháp Thanh Vân phái chú trọng nền tảng: tấn ổn, khí đều, tâm tĩnh.

Nhưng với Vô Danh, từng động tác đều khó khăn.

Mỗi lần vung kiếm, cậu lại vô thức dùng lực quá mạnh, như muốn chém đứt không khí trước mặt. Lý trưởng lão quan sát hồi lâu, cuối cùng gõ nhẹ cây trượng xuống đất.

“Lâm Vô Danh.”

“Kiếm pháp không phải để giết, mà để giữ.”

Câu nói ấy khiến không ít đệ tử quay đầu nhìn cậu, ánh mắt pha lẫn khinh miệt.

“Nghe nói hắn mang theo tà kiếm.”

“Loại người như vậy mà cũng được vào Thanh Vân phái?”

Tiếng thì thầm không lớn, nhưng đủ lọt vào tai.

Vô Danh cắn răng, không đáp.

Cậu hiểu, nơi đây không phải Vân Khê, càng không phải rừng sâu. Ở đây, mọi ánh mắt đều có thể trở thành lưỡi dao.

Buổi luyện kết thúc, đệ tử giải tán.

Vô Danh ở lại sân, lặng lẽ luyện lại từng chiêu thức từ đầu. Ánh nắng xuyên qua tán tùng, rơi lấm tấm trên vai cậu. Mồ hôi chảy dọc sống lưng, nhưng cậu không dừng lại.

“Ngươi cố gắng vô ích thôi.”

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên phía sau.

Vô Danh quay lại.

Một thiếu niên mặc áo xanh sẫm đứng đó, dáng người cao hơn cậu nửa cái đầu, ánh mắt kiêu ngạo. Trên thắt lưng hắn đeo một khối ngọc bội tinh xảo – dấu hiệu của đệ tử nội môn hậu duệ thế gia.

“Ta là Triệu Phong.”

Hắn cười nhạt. “Nghe nói ngươi chỉ là ký danh đệ tử. Ở đây, ký danh… không khác gì người ngoài.”

Vô Danh cúi đầu.

“Ta không muốn gây chuyện.”

Triệu Phong bật cười.

“Nhưng chuyện lại tự tìm đến ngươi.”

Hắn bước lên, mũi kiếm gỗ chỉ thẳng vào ngực Vô Danh.

“Một kẻ mang tà vật như ngươi, sớm muộn cũng sẽ liên lụy Thanh Vân phái. Tốt nhất, tự rời đi.”

Không khí căng lên.

Vô Danh nhìn mũi kiếm trước ngực, trong lòng dâng lên một cơn giận âm ỉ. Một thoáng thôi, ký ức máu me trong rừng đêm lại hiện về, kéo theo tiếng thì thầm quen thuộc từ sâu trong tâm trí.

Chém đi.

Cậu hít sâu, buông kiếm gỗ xuống.

“Ta sẽ không đi.”

Cậu nói, giọng khàn nhưng kiên định. “Chưa trả được thù, ta không đi.”

Ánh mắt Triệu Phong lạnh hẳn.

“Hừ.”

Hắn thu kiếm, xoay người bỏ đi, nhưng lời nói bỏ lại như một mũi kim:

“Ba tháng nữa, nếu ngươi còn ở đây, ta sẽ tự tay tiễn ngươi xuống núi.”

Đêm xuống.

Vô Danh ngồi một mình trong gian phòng gỗ nhỏ, thở đều theo nhịp mà Lý trưởng lão dạy ban sáng. Nhưng càng cố tĩnh tâm, cậu càng cảm nhận rõ một luồng khí lạnh mơ hồ luẩn quẩn trong đan điền.

Thanh kiếm gãy không ở đây.

Nhưng Huyết Kiếm thì vẫn ở trong cậu.

Cậu mở mắt, trán lấm tấm mồ hôi.

“Không thể như vậy…”

Vô Danh đứng dậy, lặng lẽ rời phòng, đi về phía hậu sơn – nơi ít người lui tới nhất.

Dưới ánh trăng, cậu luyện kiếm không theo chiêu thức nào, chỉ chém, chém và chém. Kiếm gỗ vung lên trong gió, phát ra những tiếng “vù vù” khô khốc.

Đến khi cánh tay tê rần, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

“Ngươi đang tự đẩy mình về phía nó.”

Vô Danh quay lại.

Tạ Ngưng Tuyết đứng dưới tán cây, áo trắng hòa vào ánh trăng.

“Muốn mạnh lên,” nàng nói khẽ, “không phải là để thanh kiếm dẫn đường.”

Nàng tiến lên một bước, đặt tay lên cổ tay cậu.

“Là để ngươi dẫn kiếm.”

Ánh trăng rơi trên hai người, lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc thiếu niên lần đầu hiểu rằng, con đường tu kiếm không chỉ là học chiêu thức — mà là học cách chiến thắng chính mình.