MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 8: BÍ MẬT TRONG HẬU SƠN

Huyết Kiếm

Chương 8: BÍ MẬT TRONG HẬU SƠN

678 từ · ~4 phút đọc

Hậu sơn Thanh Vân phái yên tĩnh khác thường.

Ban ngày, nơi đây chỉ là rừng tùng đá xám, không có gì đặc biệt. Nhưng khi đêm xuống, sương mù dày lên, ánh trăng bị che khuất, hậu sơn lại mang dáng vẻ u tĩnh đến khó tả, như thể cất giấu những bí mật không muốn bị đánh thức.

Lâm Vô Danh đi theo con đường nhỏ uốn lượn giữa rừng, trong đầu vẫn vang lên lời Tạ Ngưng Tuyết.

Ngươi dẫn kiếm, không phải để kiếm dẫn ngươi.

Cậu muốn hiểu rõ hơn về thanh kiếm gãy. Không phải để mạnh lên bằng mọi giá, mà để biết nó rốt cuộc là thứ gì — và vì sao lại chọn cậu.

Con đường mòn dẫn cậu đến một vách đá dựng đứng.

Ở đó, giữa những rễ cây ngoằn ngoèo, lộ ra một khe hở hẹp, vừa đủ cho một người chui lọt. Gió lạnh từ bên trong thổi ra, mang theo mùi ẩm mốc của đá cổ.

Vô Danh do dự một nhịp, rồi cúi người chui vào.

Bên trong là một thạch thất nhỏ.

Trên vách đá khắc đầy những đường kiếm vụn vỡ, chồng chéo lên nhau như thể được lưu lại qua rất nhiều năm. Không có chữ, chỉ có kiếm ý — sắc bén, lạnh lẽo, nhưng không mang sát khí điên cuồng như Huyết Kiếm.

Ở trung tâm thạch thất, có một tấm bia đá nứt vỡ, trên đó khắc ba chữ mờ nhạt:

“Tâm Kiếm Đạo.”

Vô Danh đứng lặng rất lâu.

Cậu không hiểu hết ý nghĩa, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng: nơi này không phải tà địa.

Cậu đưa tay chạm vào bia đá.

Khoảnh khắc ấy, một cảm giác ấm áp lan tỏa, khác hẳn luồng lạnh lẽo quen thuộc từ Huyết Kiếm. Trong đầu cậu hiện lên những hình ảnh rời rạc: một người trung niên đứng trên đỉnh núi, kiếm chưa rút khỏi vỏ; một kiếm chém ra, không máu, không tiếng, chỉ có gió ngừng thổi.

“Kiếm… bắt đầu từ tâm.”

Vô Danh lẩm bẩm.

Ngay lúc đó, một tiếng động nhẹ vang lên phía sau.

“Ngươi không nên vào đây.”

Vô Danh giật mình quay lại.

Thanh Hư đạo trưởng đứng ở cửa thạch thất, ánh mắt phức tạp. Ông nhìn tấm bia đá nứt vỡ, rồi nhìn Vô Danh, thở dài.

“Ta đoán thế nào ngươi cũng sẽ tìm đến nơi này.”

“Đây là đâu?”

Vô Danh hỏi.

“Là nơi một người từng suýt bị Huyết Kiếm nuốt chửng… nhưng cuối cùng tự cứu lấy mình.”

Thanh Hư đáp chậm rãi.

Ông bước vào thạch thất, đặt tay lên bia đá.

“Người đó là Lâm Trầm, một trong những cao thủ từng tham gia phong ấn Huyết Kiếm Lục.”

Vô Danh chấn động.

“Họ của ông ấy…”

“Không phải trùng hợp.”

Thanh Hư nhìn cậu. “Lâm Trầm là tổ phụ của con.”

Không gian như đông cứng lại.

Vô Danh đứng chết lặng, tim đập thình thịch.

“Tổ phụ con không chết trong huyết loạn năm xưa. Ông chọn rời khỏi giang hồ, mang theo phần cuối của Huyết Kiếm Lục, tự phong ấn trong huyết mạch.”

Thanh Hư quay sang nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Và con… là người cuối cùng còn sót lại của dòng máu ấy.”

Vô Danh cảm thấy cổ họng khô rát.

“Vậy thôn Vân Khê…”

“Là nơi ông ấy ẩn cư.”

Thanh Hư nói. “Và cũng là nơi phong ấn yếu nhất.”

Mọi mảnh ghép cuối cùng cũng nối lại với nhau.

Thanh kiếm gãy. Huyết Kiếm Lục. Thảm án diệt thôn.

Tất cả đều xoay quanh dòng máu trong người cậu.

Thanh Hư thở dài.

“Ta không thể dạy con Huyết Kiếm. Nhưng ta có thể dạy con Tâm Kiếm Đạo.”

Ông nhìn về những vết khắc trên vách đá.

“Nếu con học được cách giữ tâm bất loạn, Huyết Kiếm sẽ không còn là xiềng xích, mà trở thành thử thách.”

Vô Danh quỳ xuống, dập đầu.

“Xin chưởng môn chỉ dạy.”

Bên ngoài thạch thất, sương mù dày đặc hơn.

Không ai biết rằng, trong lòng hậu sơn Thanh Vân phái, một mạch kiếm đạo bị lãng quên đã bắt đầu thức tỉnh.

Và từ khoảnh khắc ấy, con đường của Lâm Vô Danh đã rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.