MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết KiếmChương 9: TRANG SÁCH NHUỐM MÁU

Huyết Kiếm

Chương 9: TRANG SÁCH NHUỐM MÁU

619 từ · ~4 phút đọc

Sương mù hậu sơn vẫn dày đặc, bao trùm khắp các lối mòn và thạch thất cũ kỹ.

Lâm Vô Danh theo chỉ dẫn của Thanh Hư đạo trưởng, được dẫn đến một căn phòng sâu trong hậu sơn, nơi lưu giữ những tài liệu cổ xưa của Thanh Vân phái. Căn phòng nhỏ, chỉ vừa đủ cho vài người đứng, tường đá phủ rêu, ánh sáng lọt qua khe cửa sổ hình chữ nhật chiếu lên một giá sách cũ sờn.

Ở trung tâm, trên một bệ đá thấp, đặt một trang sách cổ nhuốm đỏ. Vô Danh bước đến gần, tim đập mạnh. Mùi hương lạ tỏa ra từ trang sách khiến cậu có cảm giác nhói đau nơi huyết mạch.

Thanh Hư đứng bên cạnh, ánh mắt nghiêm trọng:

“Đây là mảnh Huyết Kiếm Lục, còn sót lại từ phong ấn cũ. Chỉ những người mang dòng máu Lâm Trầm mới có thể tiếp xúc mà không bị hủy diệt.”

Vô Danh cúi nhìn, bàn tay run nhẹ đưa lên chạm vào trang sách. Ngay lập tức, một dòng ký hiệu đỏ tươi bỗng lóe sáng, như máu đang chảy trên giấy. Cậu co giật, lùi lại một bước, tim đập dồn dập.

“Mạnh lên… hay bị nó nuốt…”

Cậu lẩm bẩm, giọng khàn khàn.

Thanh Hư đặt tay lên vai cậu:

“Bình tâm. Không phải ta dạy con dùng kiếm để giết, mà là để hiểu. Huyết Kiếm Lục sẽ thử thách con, nhưng cũng là con đường duy nhất để khống chế nó.”

Vô Danh hít sâu, lòng quyết tâm trỗi dậy. Cậu nhắm mắt, đặt cả tâm trí vào trang sách, cố gắng cảm nhận khí lực bên trong.

Khoảnh khắc ấy, xung quanh cậu dường như rung chuyển. Luồng sát khí từ Huyết Kiếm bùng lên, nhưng không dữ dội như trước. Thay vào đó, nó uốn quanh, như chờ cậu hiểu cách dùng nó.

Một tiếng thì thầm vang lên trong đầu:

“Ta… sẽ chọn kẻ có tâm.”

Vô Danh nhắm mắt, cố gắng hòa nhịp với dòng sát khí, cố gắng không để nó kiểm soát mình. Từng ký hiệu trên trang sách dường như xoay tròn, ánh đỏ mờ nhạt, dẫn dụ nhưng không vội vàng.

Thời gian như ngưng lại.

Bỗng, bàn tay cậu run mạnh, và một luồng ánh sáng đỏ như lửa phóng ra từ trang sách, bao quanh cả căn phòng. Vô Danh hét lên, nhưng không phải vì sợ, mà vì cảm giác chiến đấu với chính bản thân mình.

Khi ánh sáng tan đi, cậu mở mắt.

Trang sách vẫn nằm đó, nhưng không còn nhuốm đỏ như lúc trước. Thay vào đó, trên tay cậu, một tia huyết quang nhẹ thoáng qua — như Huyết Kiếm đã ghi nhận sự đồng hành của chủ nhân.

Thanh Hư nhìn cậu, gật đầu:

“Lần đầu tiên trong lịch sử nhiều năm, một hậu duệ Lâm Trầm chạm vào Huyết Kiếm mà không bị thương. Điều này có nghĩa… con có tiềm năng.”

Vô Danh thở hổn hển, vừa mệt vừa ngỡ ngàng.

“Nhưng… con còn phải học rất nhiều.”

Thanh Hư nói tiếp. “Ba tháng tới, con sẽ phải khổ luyện, đối diện với chính tâm và cả Huyết Kiếm. Nếu thất bại… hậu quả không chỉ với con.”

Ngưng Tuyết đứng phía sau, ánh mắt trầm, hơi lo lắng:

“Con đường này sẽ dài… và không hề dễ dàng, Vô Danh.”

Cậu nhìn trang sách một lần nữa, ánh mắt kiên định. Trong lòng, một quyết tâm bùng lên:

Ta sẽ kiểm soát nó. Ta sẽ sống… và sẽ không để máu vô tội rơi lần nữa.

Sương mù hậu sơn vẫn dày đặc, nhưng lần này, Vô Danh bước ra khỏi căn phòng cổ với ý chí vững như thép, chuẩn bị cho những thử thách khắc nghiệt sắp tới.