Ánh nắng ban mai xuyên qua tán cây tùng, chiếu xuống sân tập hậu sơn Thanh Vân phái. Mùi sương ẩm và đất đá trộn lẫn tạo nên không khí lạnh buốt nhưng đầy sinh khí.
Lâm Vô Danh đứng trước bệ đá, tay cầm thanh kiếm gỗ, tim đập dồn dập. Ba tháng khổ luyện sắp bắt đầu, và lần đầu tiên, cậu phải đối mặt với những đệ tử nội môn cao thủ, những người không chấp nhận kẻ lạ mang Huyết Kiếm tồn tại trong sơn phái.
“Bắt đầu!”
Tiếng quát của Lý trưởng lão vang lên.
Các đệ tử đồng loạt xuất kiếm, chiêu thức nhanh, chuẩn, mang theo uy lực vừa đủ để gây áp lực. Vô Danh hít sâu, nhớ lời Ngưng Tuyết: Dùng tâm dẫn kiếm, đừng để kiếm dẫn mình.
Thanh kiếm gỗ vung lên, chạm vào một chiêu của Triệu Phong, bật ra với tiếng va khẽ. Tiếng gió vút qua tai, khiến cậu thấy rõ từng luồng khí của đối phương.
“Không tệ… nhưng vẫn quá cứng nhắc!”
Một tiếng nói từ phía sau. Ngưng Tuyết đứng trên bậc đá, đôi mắt lạnh nhưng đầy dặn dò. “Cứ để sát khí nuốt lấy con… nhưng không để con mất kiểm soát!”
Vô Danh gật đầu, hít sâu. Lần này, cậu không vung kiếm theo lực tay, mà để ý đến nhịp thở và ý niệm. Mỗi đường kiếm như hòa cùng nhịp tim, nhịp thở, đưa cậu vào trạng thái gần như tĩnh lặng giữa cơn bão sát khí.
Triệu Phong không vừa, lao lên, hai mũi kiếm chỉ thẳng vào cậu, chiêu thức nhanh đến mức gần như một đường thẳng duy nhất.
Vô Danh di chuyển, thanh kiếm gỗ vung ra, va chạm, bật ra, nhưng kỳ lạ thay, cậu cảm nhận được luồng khí đỏ nhè nhẹ từ Huyết Kiếm gợi lên, hỗ trợ cậu tránh né mà không dùng sức quá nhiều.
Các đệ tử khác dần dần lùi lại, ngạc nhiên. Triệu Phong cau mày, mắt sáng lên vẻ khinh miệt pha lẫn lo sợ: “Thanh kiếm… không phải đồ gỗ bình thường…”
Buổi trưa, luyện tập vẫn tiếp diễn. Vô Danh lưng ướt đẫm mồ hôi, tay tê rần nhưng cậu không dừng lại.
Lý trưởng lão đứng từ xa, gật đầu:
“Đúng như ta đoán… thanh niên này có tiềm năng. Nhưng chưa kiểm soát được Huyết Kiếm, sẽ là mối nguy với chính mình và người khác.”
Triệu Phong bước lại, vung kiếm gỗ ra, trêu chọc: “Ngươi nghĩ có thể đứng giữa chúng ta mà không bị hại sao? Thanh kiếm kia sẽ hủy con từ bên trong.”
Vô Danh siết chặt tay cầm kiếm gỗ, ánh mắt kiên định. Lần này, cậu không đáp lời. Thay vào đó, từng bước một, cậu tiến lên, nhịp kiếm uyển chuyển, tựa như một dòng nước chảy quanh đá, vừa tránh chiêu, vừa dồn áp lực trở lại đối phương.
Triệu Phong cảm nhận được sự khác thường, chậm lại, nhưng ánh mắt vẫn đầy giận dữ.
Buổi chiều, Ngưng Tuyết dẫn Vô Danh ra một khe suối nhỏ.
“Ngươi đã cảm nhận được nó chưa?”
Nàng hỏi.
Vô Danh cúi nhìn dòng suối chảy xiết, mồ hôi và nước trộn lẫn. “Một phần… nhưng vẫn chưa hoàn toàn.”
Ngưng Tuyết gật đầu. “Đó là khởi đầu. Nếu không làm chủ được, Huyết Kiếm sẽ kiểm soát ngươi. Khi đó… sát khí không chỉ giết kẻ địch, mà còn giết chính con.”
Vô Danh nhìn dòng nước, lòng rắn như thép.
“Ta sẽ làm chủ nó. Không ai sẽ bị hại vì ta nữa.”
Ngưng Tuyết mỉm cười thoáng qua, ánh mắt ẩn chứa hy vọng: “Đúng. Con đường dài, nhưng đã bắt đầu đúng hướng.”
Buổi tối, khi Vô Danh trở về phòng, cả người đau nhức, nhưng tâm trí bình thản hơn. Cậu đặt tay lên thanh kiếm gãy, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng rằng Huyết Kiếm không còn hoàn toàn dữ tợn, mà có thể hợp tác, nếu cậu đủ kiên nhẫn và tỉnh táo.
Một con đường mới mở ra, nhưng cùng với đó, nguy hiểm vẫn lẩn khuất phía trước.