MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 15

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 15

699 từ · ~4 phút đọc

Sau khi Thẩm Dao rời đi, văn phòng chủ tịch trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng không khí vẫn nặng nề như thể một cơn bão vừa càn quét qua. Ôn Nhiễm được gọi vào văn phòng ngay sau đó. Cô đứng trước bàn làm việc của anh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những viên đá quý thô đang nằm ngổn ngang trên khay lót nhung, cố gắng che giấu sự xao động trong lòng bằng vẻ mặt phẳng lặng thường thấy.

Nhan Vọng Thư không nhìn cô, anh cầm một viên kim cương đen lên, soi dưới ánh đèn chuyên dụng. "Vừa rồi em đã thấy gì?" anh hỏi, giọng nói đều đều không chút gợn sóng.

Ôn Nhiễm mím môi: "Tôi thấy Thẩm tiểu thư rất đẹp đôi với anh."

"Sai rồi," Nhan Vọng Thư đặt viên đá xuống, âm thanh va chạm với khay nhung phát ra tiếng khô khốc. Anh đứng dậy, bước đến gần cô, áp lực từ thân hình cao lớn khiến Ôn Nhiễm vô thức lùi lại cho đến khi chạm vào kệ tủ phía sau. "Em chỉ thấy sự đố kỵ của chính mình. Sự ghen tuông đó là kẽ hở lớn nhất của một nhà thiết kế, và cũng là điểm yếu chí mạng của một kẻ đang muốn phục thù."

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Đôi mắt anh sâu thẳm như mặt hồ đóng băng, lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Giới trang sức mà em muốn dấn thân vào không phải là nơi của những cảm xúc ủy mị. Mỗi viên đá quý ở đây đều được tưới bằng máu và mồ hôi của những cuộc tranh giành quyền lực. Nếu em để một người như Thẩm Dao làm xao nhãng tâm trí chỉ bằng vài lời nói khích, em sẽ bị nghiền nát ngay khi bước ra khỏi cánh cửa này."

Ôn Nhiễm run rẩy, hơi thở cô trở nên dồn dập: "Tôi không có ghen tuông..."

"Đừng nói dối tôi thêm lần nào nữa," Nhan Vọng Thư gằn giọng, hơi thở nóng hổi của anh phả lên cánh mũi cô. "Muốn thắng trong trò chơi này, tâm em phải lạnh. Em phải coi Thẩm Dao, coi tôi, hay bất kỳ ai đều chỉ là những viên đá để em mài giũa và lợi dụng. Nếu em không thể giữ được cái đầu lạnh khi thấy tôi bên cạnh người phụ nữ khác, làm sao em đủ bản lĩnh để lấy lại những gì đã mất?"

Anh buông cằm cô ra, quay trở lại bàn và cầm lấy một bản danh sách khách hàng VIP cho buổi đấu giá sắp tới. "Tối nay, em sẽ đi cùng tôi đến gặp một nhà cung cấp đá quý ở khu chợ đen. Đó là nơi không có luật pháp, chỉ có sự lừa lọc. Hãy mở to mắt ra mà xem họ đối xử với nhau như thế nào."

Ôn Nhiễm đứng lặng người. Cô hiểu rằng anh đang dùng phương thức tàn nhẫn nhất để rèn luyện cô. Anh không an ủi cô, không giải thích về mối quan hệ với Thẩm Dao, mà anh ép cô phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã rằng cô đang đứng ở vị trí yếu thế. Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự yếu mềm vừa nhen nhóm trong cô.

"Nhớ kỹ," Nhan Vọng Thư nói vọng lại khi cô chuẩn bị bước ra cửa, "Trong thế giới này, kẻ chiến thắng không phải kẻ có tình cảm sâu đậm nhất, mà là kẻ nhẫn tâm nhất. Đừng để trái tim em làm hỏng bản thiết kế của cuộc đời mình."

Ôn Nhiễm siết chặt nắm tay. Cô nhận ra Nhan Vọng Thư đang dạy cô cách trở thành một "đại lão" giống như anh. Nhưng sự dạy dỗ này đau đớn quá, vì nó yêu cầu cô phải đóng băng hoàn toàn những rung động dành cho chính người thầy của mình. Tâm phải lạnh — cô lặp lại câu nói đó như một lời chú, cố gắng đẩy lùi hình bóng của anh ra khỏi những suy nghĩ miên man.