MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 14

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 14

708 từ · ~4 phút đọc

Sảnh lớn của tập đoàn Nhan thị hôm nay xôn xao hơn thường lệ bởi sự xuất hiện của Thẩm Dao – đại tiểu thư nhà họ Thẩm, cũng là người được giới truyền thông mặc định là vị hôn thê môn đăng hộ đối nhất với Nhan Vọng Thư. Thẩm Dao bước vào với phong thái của một thiên kim tiểu thư chính hiệu: kiêu sa, lộng lẫy và mang theo mùi nước hoa đắt tiền lấn át mọi không gian mà cô ta đi qua.

Ôn Nhiễm đang ôm xấp tài liệu đứng cạnh bàn làm việc của Nhan Vọng Thư thì cánh cửa văn phòng bật mở mà không cần báo trước. Thẩm Dao thản nhiên bước vào, đôi giày cao gót nện xuống sàn phát ra âm thanh lạch cạch đầy tự tin. Cô ta đi thẳng đến bên cạnh Nhan Vọng Thư, tự nhiên đặt tay lên vai anh, một hành động thân thiết mà ngay cả Ôn Nhiễm trong những lúc diễn kịch cũng chưa từng dám làm một cách ngang nhiên như vậy.

"Vọng Thư, tối nay có buổi ra mắt bộ sưu tập của Chanel, anh đã hứa sẽ đi cùng em rồi mà?" Giọng nói của Thẩm Dao ngọt ngào nhưng mang theo sự khẳng định chủ quyền không thể nhầm lẫn.

Nhan Vọng Thư không gạt tay cô ta ra, nhưng cũng không tỏ ra hào hứng. Ánh mắt anh theo bản năng liếc về phía Ôn Nhiễm. Anh muốn thấy phản ứng của cô, muốn thấy một chút gợn sóng trên khuôn mặt tĩnh lặng như nước mặt hồ kia.

Ôn Nhiễm đứng đó, đôi tay siết chặt lấy tập tài liệu đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Một cảm giác nóng rát, khó chịu dâng lên trong lòng ngực cô — một thứ cảm xúc mà cô chưa từng nếm trải suốt hai mươi hai năm qua. Cô tự nhủ rằng mình khó chịu vì Thẩm Dao là người của giới thượng lưu từng khinh miệt nhà họ Ôn, nhưng trái tim lại phản bội cô bằng một nhịp đập hẫng đi khi thấy Thẩm Dao ghé sát tai Nhan Vọng Thư thì thầm.

"Trợ lý mới của anh đây sao? Nhìn... có vẻ hơi thiếu sức sống nhỉ?" Thẩm Dao liếc nhìn Ôn Nhiễm bằng ánh mắt khinh khỉnh, rồi quay lại nũng nịu với anh. "Anh nên đổi một người khác rạng rỡ hơn đi, để cô ấy ở cạnh trông anh cũng bị kéo tinh thần xuống đấy."

Nhan Vọng Thư vẫn im lặng, môi anh hơi nhếch lên thành một nụ cười khó đoán. Anh thản nhiên nói: "Cô ấy rất được việc. Em đừng bận tâm."

Sự bao che của anh lẽ ra phải khiến Ôn Nhiễm thấy ấm lòng, nhưng cách anh để Thẩm Dao tự do chạm vào người mình lại giống như một cái dằm đâm sâu vào tim cô. Cô nhận ra sự khác biệt rõ rệt: Thẩm Dao có thể đứng dưới ánh sáng cùng anh, đường đường chính chính xuất hiện với tư cách vị hôn thê, còn cô mãi mãi chỉ là một trợ lý mờ nhạt, một bóng ma của quá khứ đang sống bằng sự lừa dối.

"Tôi xin phép ra ngoài trước." Ôn Nhiễm cúi đầu, giọng nói khàn đặc. Cô không đợi anh đồng ý đã vội vàng quay lưng bước đi.

Cánh cửa văn phòng đóng lại, cắt đứt tiếng cười nói của Thẩm Dao bên trong. Ôn Nhiễm đứng ở hành lang, hít một hơi thật sâu để ngăn không cho những giọt nước mắt vô cớ rơi xuống. Cô ghen tuông sao? Với một kẻ thù? Với người đàn ông mà cô đang lên kế hoạch phản bội?

Sự lừa dối này dường như đã đi quá xa, đến mức chính cô cũng không còn phân biệt được đâu là diễn kịch để trả thù, đâu là trái tim đang gào thét vì một người đàn ông vốn dĩ không thuộc về mình. Cảm giác chua chát và đắng cay lan tỏa, khiến cô nhận ra rằng trong trò chơi tình ái này, cô không chỉ muốn đòi lại di vật, mà dường như cô đã lỡ đánh mất thứ quý giá hơn thế rất nhiều.