MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 13

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 13

799 từ · ~4 phút đọc

Đêm trước ngày diễn ra lễ trao giải thiết kế trang sức, không khí tại văn phòng chủ tịch trở nên đặc quánh sự giả dối. Ôn Nhiễm mang đến cho Nhan Vọng Thư một tách trà gừng ấm, đôi mắt cô lấp lánh sự dịu dàng giả tạo khi cô đặt tay lên vai anh, bóp nhẹ. Cô không biết rằng, trên màn hình máy tính bảng đặt ẩn dưới ngăn bàn, Nhan Vọng Thư đã xem lại toàn bộ đoạn băng ghi hình hồng ngoại từ thư viện đêm qua.

Anh đã thấy cô. Thấy người con gái mà anh hứa sẽ bảo vệ đang dùng một mảnh sáp nhỏ để in dấu chìa khóa vạn năng của mình. Anh thấy sự căm hận bùng lên trong mắt cô khi cô nhìn vào bộ "Huyết Lệ", một ánh nhìn sắc lẹm mà lớp kính gọng đen không thể che giấu nổi.

"Nhiễm Nhiễm, em có điều gì muốn nói với tôi không?" Nhan Vọng Thư đột ngột nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình, kéo cô vòng ra phía trước.

Ôn Nhiễm giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, cô mỉm cười, nụ cười mà anh biết rõ là đã được tập luyện: "Tôi chỉ mong anh đừng làm việc quá sức. Ngày mai là ngày quan trọng của Nhan thị rồi."

Nhan Vọng Thư nhìn cô, lòng anh thắt lại một cơn đau âm ỉ. Anh biết cô đang diễn, anh biết mỗi lời nói ngọt ngào của cô đều là một nhát dao đang mài sắc để đâm vào lưng anh. Nhưng thay vì lột trần sự thật, anh lại đưa tay vuốt ve lọn tóc mai của cô, ánh mắt chứa đựng một sự dung túng đến điên rồ.

Sáng hôm sau, một sự cố xảy ra tại phòng an ninh. Đội trưởng đội bảo vệ hớt hải chạy vào văn phòng, mặt cắt không còn giọt máu: "Chủ tịch, hệ thống camera ở hành lang tầng 66 bị ngắt kết nối trái phép trong mười phút tối qua. Chúng tôi đã truy xuất được danh tính người sử dụng thẻ từ..."

Ôn Nhiễm đứng ở góc phòng, hơi thở cô nghẹn lại. Cô biết mình đã sơ hở. Chiếc thẻ từ mà cô trộm của trưởng phòng thiết kế chính là bằng chứng tố cáo cô. Cô cúi thấp đầu, chờ đợi sự bùng nổ của Nhan Vọng Thư, chờ đợi cái kết cho trò chơi mạo hiểm này.

Nhan Vọng Thư thản nhiên tựa lưng vào ghế, anh không nhìn về phía Ôn Nhiễm mà nhìn thẳng vào đội trưởng bảo vệ, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm: "Tôi là người đã bảo trợ lý Lâm lên đó lấy tài liệu. Tôi cũng là người yêu cầu ngắt camera để xử lý một số hồ sơ mật cá nhân. Có vấn đề gì sao?"

Người đội trưởng sững sờ: "Nhưng thưa chủ tịch, quy trình an ninh..."

"Ở đây, tôi là quy trình," Nhan Vọng Thư cắt ngang, đôi mắt anh lóe lên tia nhìn sắc sảo khiến người đối diện phải run rẩy. "Ra ngoài đi. Và nhớ cho kỹ, tất cả những gì trợ lý Lâm làm đều là ý chỉ của tôi. Lần sau nếu còn tùy tiện báo cáo kiểu này, anh có thể nộp đơn xin nghỉ việc."

Cánh cửa đóng sầm lại. Căn phòng chỉ còn lại hai người. Ôn Nhiễm vẫn đứng yên tại chỗ, sự bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt. Cô không hiểu. Tại sao anh lại bao che cho cô? Tại sao anh lại đánh đổi uy tín và quy tắc của mình để bảo vệ một kẻ đang tìm cách phản bội anh?

Nhan Vọng Thư đứng dậy, bước chậm rãi đến trước mặt cô. Anh không trách móc, không tra hỏi. Anh chỉ đưa tay chỉnh lại gọng kính cho cô, một hành động dịu dàng đến xót xa.

"Diễn kịch cũng mệt lắm, đúng không?" Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn mang theo sự mệt mỏi mà anh chưa bao giờ để lộ trước bất kỳ ai. "Ôn Nhiễm, tôi đã cho em cơ hội để rút lui. Nhưng nếu em đã chọn cách này... vậy thì hãy diễn cho đến cùng. Đừng để người khác bắt bài, tôi không thể cứu em mãi được."

Ôn Nhiễm nhìn anh, lần đầu tiên sự kiên định trong lòng cô bị lung lay dữ dội. Anh biết tất cả, nhưng anh vẫn tình nguyện để cô lừa dối. Sự dung túng của anh không phải là lòng tốt, nó là một loại xiềng xích bằng nhung, mềm mại nhưng lại khiến cô không cách nào giãy giụa nổi. Cô nhận ra, trong cuộc chơi này, có lẽ anh mới là người chịu đau đớn nhiều hơn.