MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 12

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 12

755 từ · ~4 phút đọc

Kể từ đêm phát hiện ra bộ "Huyết Lệ", Ôn Nhiễm như biến thành một người khác. Sự trầm lặng trước kia nay được phủ lên một lớp vỏ bọc mềm mại và chủ động hơn. Cô hiểu rằng đối với một người thâm trầm như Nhan Vọng Thư, sự phản kháng hay lạnh nhạt chỉ khiến anh thêm cảnh giác. Cách duy nhất để lẻn vào trái tim và cả két sắt của anh là khiến anh tin rằng, đóa hoa trong nhà kính này đã hoàn toàn bị anh thuần phục.

Sáng hôm sau, Ôn Nhiễm không còn đợi Nhan Vọng Thư ra lệnh. Cô tự tay chuẩn bị bữa sáng, mang vào văn phòng với một nụ cười nhẹ nhàng mà cô đã tập luyện rất lâu trước gương. Khi đặt đĩa thức ăn xuống, cô cố ý để những ngón tay mình lướt qua mu bàn tay anh, một sự đụng chạm mỏng manh nhưng đầy ám chỉ.

Nhan Vọng Thư dừng lại, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô sau lớp kính, như muốn tìm kiếm một dấu vết của sự giả tạo. Nhưng Ôn Nhiễm lúc này là một diễn viên tài năng. Cô không tránh né, trái lại còn khẽ nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ thanh tú và vẻ mặt đầy vẻ sùng bái.

"Chủ tịch, bản phác thảo tối qua anh góp ý, tôi đã sửa lại rồi. Anh xem thử nhé?" giọng cô mềm mỏng, mang theo chút nũng nịu mà trước đây chưa từng có.

Nhan Vọng Thư kéo cô ngồi xuống đùi mình, một hành động quyền lực và đầy tính chiếm hữu. Ôn Nhiễm cứng đờ người trong một tích tắc, nhưng ngay sau đó cô mềm mại tựa vào lòng anh, vòng tay qua cổ anh như một người tình nhỏ bé. Cô cảm nhận được nhịp tim của anh đập mạnh hơn, và đó chính là tín hiệu cô cần. Anh đang bắt đầu mất cảnh giác.

Trong những ngày tiếp theo, Ôn Nhiễm dùng "tình yêu" như một loại vũ khí sắc bén nhất. Cô quan tâm đến thói quen sinh hoạt của anh, gửi những tin nhắn ngọt ngào vào lúc nửa đêm, và đôi khi là những nụ hôn chủ động trong thang máy vắng người. Cô khiến anh tin rằng cô đã buông bỏ quá khứ, rằng cô đã yêu người đàn ông đã hủy hoại gia đình mình.

Nhưng đằng sau những cái ôm ấm áp, đôi mắt Ôn Nhiễm luôn tỉnh táo một cách đáng sợ. Mỗi lần áp sát anh, cô đều chú ý đến vị trí chiếc chìa khóa vạn năng, quan sát cách anh nhập mật mã vào hệ thống an ninh tầng thượng. Cô âm thầm ghi nhớ từng con số, từng quy luật quét của tia hồng ngoại trong phòng trưng bày.

"Em dạo này ngoan quá, Nhiễm Nhiễm," Nhan Vọng Thư thì thầm vào tai cô trong một buổi tối muộn tại biệt thự, bàn tay anh vuốt ve mái tóc cô. "Ngoan đến mức khiến tôi thấy sợ hãi."

Ôn Nhiễm rúc đầu vào ngực anh, giấu đi ánh nhìn sắc lạnh. "Anh sợ gì chứ? Tôi chỉ là một cô gái chẳng còn gì ngoài anh."

Lời nói dối ấy ngọt ngào đến mức chính Nhan Vọng Thư cũng muốn tin là thật. Anh bắt đầu đưa cô đến những khu vực mật, để cô tự do đi lại trong thư viện cá nhân mà không còn sự giám sát gắt gao. Anh không biết rằng, mỗi lần anh quay lưng, Ôn Nhiễm lại đang lặng lẽ đo đạc từng kẽ hở của tủ kính chứa bộ "Huyết Lệ".

Kế hoạch đã định sẵn vào đêm tiệc từ thiện sắp tới, khi Nhan Vọng Thư phải bận rộn tiếp đón những vị khách quan trọng nhất. Ôn Nhiễm đã chuẩn bị sẵn một bộ trang sức giả có vẻ ngoài giống hệt di vật của ông nội để tráo đổi. Cô biết mình đang đánh cược với tử thần. Nếu thành công, cô sẽ có tất cả và biến mất mãi mãi. Nếu thất bại, sự "tình yêu" giả tạo này sẽ trở thành mồ chôn cô.

Đứng trước gương trong nhà vệ sinh, Ôn Nhiễm tháo cặp kính ra, nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy toan tính của mình. Cô tự nhủ: "Nhan Vọng Thư, anh dạy tôi cách nhìn thấu tâm cơ người khác, vậy thì hôm nay, hãy để tôi dùng chính bài học đó để đối phó với anh."