MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 11

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 11

852 từ · ~5 phút đọc

Sau chuyến công tác vùng núi phía Bắc, không khí giữa Ôn Nhiễm và Nhan Vọng Thư bao trùm một sự ám muội khó tả. Nụ hôn dưới màn mưa hôm ấy như một ranh giới đã bị bước qua, khiến mỗi lần chạm mặt trong văn phòng đều mang theo sức nóng âm ỉ. Tuy nhiên, sự dịu dàng của Nhan Vọng Thư không làm Ôn Nhiễm quên đi mục đích cốt lõi của mình. Trái lại, cô càng thêm tỉnh táo để lợi dụng sự tin tưởng mới chớm nở này.

Cơ hội đến vào một buổi tối muộn khi Nhan Vọng Thư phải tham gia một cuộc họp khẩn cấp tại trụ sở khác, để lại cho cô chiếc chìa khóa vạn năng của khu vực sinh hoạt riêng tư tại tầng trên cùng tập đoàn. Anh giao cho cô nhiệm vụ lấy một bản tài liệu về phong thủy trang sức được lưu trữ trong thư viện cá nhân của anh.

Thư viện của Nhan Vọng Thư là một không gian rộng lớn, thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng và da thuộc cao cấp. Ôn Nhiễm bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt lướt qua những kệ sách cao chạm trần. Ở phía cuối phòng, một cánh cửa ngách không khóa dẫn vào căn phòng trưng bày nhỏ — nơi anh cất giữ những món đồ quý giá nhất mà không bao giờ đưa ra thị trường.

Cô đẩy cửa bước vào, hơi lạnh từ hệ thống bảo quản phả ra khiến cô khẽ rùng mình. Dưới ánh đèn spotlight tập trung, những tủ kính trưng bày hiện lên lộng lẫy. Và rồi, hơi thở của Ôn Nhiễm đột ngột nghẹn lại.

Tại vị trí trung tâm, đặt trên lớp nhung đen sang trọng là một bộ trang sức hồng ngọc mang tên "Huyết Lệ". Những viên đá đỏ thẫm được chạm khắc theo kỹ thuật ẩn dây độc quyền của nhà họ Ôn, lấp lánh một vẻ đẹp vừa lộng lẫy vừa bi thương. Đây chính là di vật quý giá nhất của ông nội cô, thứ mà cha cô trước khi mất đã uất hận nhắc tới, nói rằng nó đã bị một thế lực giấu mặt cướp đi trong đợt thanh lý tài sản gia đình.

Ôn Nhiễm tiến lại gần, đôi tay run rẩy áp lên mặt kính lạnh buốt. Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu chợt trào ra, làm mờ đi lớp kính dày của cô. Hóa ra, những nghi ngờ bấy lâu nay là sự thật. Kẻ luôn miệng nói muốn dạy cô cách sinh tồn, kẻ vừa mới hôn cô nồng cháy dưới mưa rừng, lại chính là kẻ đang thản nhiên chiếm giữ báu vật của gia đình cô như một chiến lợi phẩm.

Mọi rung động len lỏi trong trái tim cô suốt những ngày qua đột ngột bị dập tắt bởi một luồng điện lạnh lẽo của hận thù. "Tại sao kẻ tàn nhẫn như anh lại tốt với mình?" – câu hỏi đó giờ đây đã có lời giải đáp cay đắng nhất. Có lẽ anh thấy thú vị khi nuôi dưỡng đứa con gái của kẻ bại trận ngay bên cạnh, nhìn cô dốc lòng thiết kế cho anh trong khi báu vật của tổ tiên cô đang bị anh giam cầm trong tủ kính này.

Sự lừa dối này quá lớn, lớn đến mức khiến cô cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình vì đã lỡ nhịp tim trước anh. Ôn Nhiễm nhanh chóng lau đi nước mắt, ánh mắt trở nên sắc lẹm và kiên định hơn bao giờ hết. Cô không còn là cô gái trầm lặng cần được bảo bọc nữa.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ phía hành lang. Nhan Vọng Thư đã về sớm hơn dự kiến. Ôn Nhiễm nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, thu lại vẻ đau đớn vào sâu thẳm tâm can. Khi anh bước vào phòng, cô đang đứng quay lưng lại, giả vờ như đang trầm trồ trước vẻ đẹp của những món đồ trưng bày khác.

"Em thích bộ Huyết Lệ đó sao?" Giọng nói của Nhan Vọng Thư vang lên ngay sau lưng cô, mang theo một chút ấm áp hiếm hoi.

Ôn Nhiễm không quay đầu, cô sợ anh nhìn thấy sự căm hận trong mắt mình qua lớp kính. Cô đáp bằng giọng bình thản nhất có thể: "Nó rất đẹp. Nhưng tôi cảm thấy... nó mang theo quá nhiều uất ức của người chủ cũ."

Nhan Vọng Thư im lặng một lúc lâu, sau đó anh tiến lại gần, đứng song song với cô trước tủ kính. "Món đồ nào có giá trị cũng đều có cái giá của nó. Ôn Nhiễm, nếu em đủ bản lĩnh, một ngày nào đó tôi sẽ tặng nó cho em."

Ôn Nhiễm mỉm cười cay đắng trong lòng. Tặng sao? Thứ vốn thuộc về tôi, anh lại dùng nó để ban phát như một món quà. Cuộc chơi này, Nhan Vọng Thư, anh đã thắng ở nửa đầu, nhưng nửa sau mới chính là lúc tôi đòi lại tất cả.