MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 10

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 10

692 từ · ~4 phút đọc

Ngày cuối cùng ở vùng núi phía Bắc, bầu trời không còn rắc tuyết mà chuyển sang một trận mưa rừng xối xả. Màn mưa dày đặc như một bức rèm xám xịt, che lấp lối về và cô lập biệt thự cổ giữa đại ngàn. Ôn Nhiễm đứng bên hiên nhà, nhìn những giọt nước vỡ tan trên nền đá. Cảm giác ngột ngạt từ vòng ôm của Nhan Vọng Thư đêm qua vẫn còn ám ảnh cô, khiến mỗi khi đối diện với anh, cô đều cảm thấy mình như một kẻ phản bội chính ký ức của mình.

Nhan Vọng Thư bước ra từ phía sau, chiếc áo măng tô đen dài khiến dáng vẻ anh càng thêm cao lớn và thâm trầm. Anh đứng cạnh cô, cùng nhìn vào màn mưa. Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng mưa gầm rú và nhịp thở của hai người.

"Em đang nghĩ gì?" Anh hỏi, giọng nói bị tiếng mưa làm cho trở nên mơ hồ.

"Tôi đang nghĩ về sự chân thật," Ôn Nhiễm đáp, đôi mắt vẫn nhìn về phía xa xăm. "Trong thế giới của anh, có điều gì là thật không? Hay tất cả đều được thiết kế tỉ mỉ như một món trang sức đắt tiền?"

Nhan Vọng Thư xoay người lại, bàn tay anh lạnh lẽo chạm vào gò má cô, xoay mặt cô đối diện với mình. Dưới làn nước mưa hắt vào hiên nhà, cặp kính gọng đen của cô bị mờ đi bởi hơi nước. Anh thản nhiên gỡ nó xuống. Đôi mắt trong veo, chất chứa sự u uất của Ôn Nhiễm cuối cùng cũng hiện ra trọn vẹn dưới ánh sáng ban ngày.

"Em chính là thứ chân thật nhất mà tôi từng chạm vào," anh thì thầm, ánh mắt rực cháy một thứ cảm xúc mãnh liệt mà anh đã che giấu bấy lâu.

Trước khi Ôn Nhiễm kịp phản ứng, anh đã cúi xuống, phủ môi mình lên môi cô. Đó là một nụ hôn mang theo hơi lạnh của mưa rừng nhưng lại ẩn chứa ngọn lửa thiêu đốt của sự khao khát. Ôn Nhiễm sững sờ, đôi bàn tay cô vô thức túm chặt lấy vạt áo anh. Cô muốn đẩy anh ra, muốn hét lên rằng anh là kẻ thù, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí. Sự ấm áp mãnh liệt từ nụ hôn ấy như một loại thuốc phiện, khiến cô choáng váng và lịm đi trong vòng tay anh.

Mưa càng lúc càng lớn, nước tạt vào hiên nhà thấm đẫm vai áo hai người, nhưng không ai muốn lùi bước. Trong khoảnh khắc ấy, Ôn Nhiễm buông xuôi tất cả. Cô nhắm mắt lại, đáp trả nụ hôn của anh bằng tất cả sự tuyệt vọng và khao khát được che chở. Cô biết đây là một sự lừa dối — anh lừa dối cô bằng sự dịu dàng nguy hiểm, và cô lừa dối chính mình bằng cách mượn hơi ấm của kẻ thù để sưởi ấm tâm hồn đã nguội lạnh từ lâu.

Sự ngọt ngào này giống như mật độc. Nó xoa dịu nỗi đau mất mát, khiến cô quên đi gánh nặng của gia tộc và mục đích ban đầu khi trở về. Nhan Vọng Thư siết chặt eo cô, như muốn khảm cô vào cơ thể mình, biến nụ hôn thành một lời thề nguyền độc chiếm.

Khi anh rời môi cô, cả hai đều thở gấp. Nhan Vọng Thư nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy trong lòng mình, đáy mắt anh hiện lên một tia cười đắc thắng nhưng cũng đầy sủng ái. Anh biết, từ giây phút này, đóa hoa trong nhà kính mang tên Ôn Nhiễm đã hoàn toàn rơi vào bẫy của anh. Còn Ôn Nhiễm, cô đeo lại cặp kính mờ hơi nước, giấu đi đôi mắt vừa mới đắm chìm trong tình ái.

Cô tự nhủ, chỉ một lần này thôi, cô sẽ để mình chìm đắm trong sự lừa dối ngọt ngào này, trước khi thực tại tàn khốc kéo cô trở lại với dòng chảy ngầm đầy toan tính giữa hai người.