Chuyến công tác đến vùng núi phía Bắc được quyết định đột ngột vào một buổi chiều tuyết bắt đầu lác đác rơi. Nhan Vọng Thư muốn trực tiếp kiểm tra mỏ khai thác đá quý mới, và tất nhiên, người trợ lý riêng như Ôn Nhiễm không có quyền từ chối. Chiếc xe đen sang trọng lăn bánh rời khỏi thành phố sầm uất, tiến dần vào vùng cao nguyên hoang sơ, nơi những ngọn núi trùng điệp bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc và cái lạnh cắt da cắt thịt.
Họ dừng chân tại một biệt thự cổ nằm biệt lập trên đỉnh đồi. Căn nhà gỗ tuy vững chãi nhưng không thể ngăn được những cơn gió rít gào qua khe cửa. Đêm đầu tiên, hệ thống sưởi của căn phòng dành cho trợ lý gặp sự cố. Ôn Nhiễm cuộn mình trong lớp chăn mỏng, hàm răng va vào nhau cầm cập, hơi thở hóa thành những làn khói trắng đục.
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc giữa đêm khuya. Khi cánh cửa mở ra, Nhan Vọng Thư đứng đó với chiếc áo choàng lụa sẫm màu, đôi mắt anh trong bóng tối trông càng sâu thẳm và nguy hiểm. Không đợi cô lên tiếng, anh bước tới, thản nhiên nhấc bổng cơ thể gầy gò của cô lên.
"Chủ tịch... anh làm gì vậy?" Ôn Nhiễm hoảng hốt, đôi tay vô thức đẩy vào lồng ngực rắn chắc của anh.
"Phòng tôi có lò sưởi," anh đáp gọn lỏn, giọng nói mang theo uy quyền không thể chối từ. "Tôi không muốn ngày mai trợ lý của mình chết cóng trước khi kịp hoàn thành bản đánh giá mỏ đá."
Anh đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn trong phòng mình. Mùi gỗ đàn hương và hương vị nam tính quen thuộc bao vây lấy cô. Ôn Nhiễm định ngồi dậy để xuống ghế sofa, nhưng bàn tay của Nhan Vọng Thư đã đè nặng lên vai cô, ép cô nằm trở lại. Anh cũng nằm xuống bên cạnh, vòng tay siết chặt lấy eo cô, kéo sát vào lồng ngực nóng hổi của mình.
"Nhan Vọng Thư, như thế này là quá giới hạn rồi," cô thì thầm, hơi thở run rẩy.
"Giới hạn là do tôi đặt ra," anh khàn giọng, vùi mặt vào hõm cổ cô, nơi mùi hương thanh khiết vẫn luôn khiến anh mất kiểm soát. "Ở đây không có ai, không có Nhan thị, cũng không có nhà họ Ôn. Chỉ có tôi và em. Ôn Nhiễm, em trốn không thoát đâu."
Sự độc chiếm của anh bộc lộ một cách trần trụi. Anh không chỉ muốn cô làm việc cho mình, anh muốn từng hơi thở, từng rung động của cô đều phải thuộc về anh. Đôi bàn tay anh ve vuốt trên sống lưng cô, một hành động vừa dịu dàng vừa như đang đánh dấu lãnh thổ. Trong không gian hoang sơ của vùng núi phía Bắc, lớp mặt nạ chủ tịch và trợ lý hoàn toàn bị xé bỏ.
Ôn Nhiễm cảm thấy mình giống như một con mồi nhỏ bé bị dồn vào đường cùng bởi một con sói đầu đàn. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh sau lớp áo mỏng, một nhịp điệu hoang dã và đầy dục vọng chiếm hữu. Anh dạy cô cách thiết kế trang sức, dạy cô cách nhìn thấu lòng người, và giờ đây, giữa cái lạnh âm độ của núi rừng, anh đang dùng chính nhiệt độ cơ thể mình để ép cô phải ghi nhớ sự hiện diện của anh vào sâu trong xương tủy.
Đêm đó, Ôn Nhiễm không thể ngủ sâu. Cô nằm trong vòng tay của người đàn ông đã khiến gia đình cô điêu đứng, cảm nhận sự che chở đầy mâu thuẫn của anh. Sự lừa dối của cô và sự độc đoán của anh hòa quyện vào nhau dưới ánh lửa bập bùng từ lò sưởi, tạo nên một dòng chảy ngầm dữ dội, sẵn sàng nhấn chìm cả hai vào vực thẳm của tình yêu và thù hận.