MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 8

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 8

737 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm đó, sau khi trở về từ buổi tiệc, Ôn Nhiễm nằm trong căn phòng trọ nhỏ hẹp nhưng tâm trí lại không ngừng trôi dạt về phía ban công lộng gió tại Grand Hyatt. Cảm giác hơi ấm từ bàn tay Nhan Vọng Thư truyền qua lớp áo mỏng nơi bả vai vẫn còn âm ỉ, như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Cô đưa tay chạm nhẹ vào vị trí ấy, lòng ngổn ngang những suy tư không tên.

Trong giới kinh doanh, Nhan Vọng Thư là một huyền thoại về sự tàn nhẫn. Người ta kể rằng anh đã từng ép đối thủ đến mức phải phá sản chỉ trong một đêm, hoặc lạnh lùng nhìn những người từng thân thiết sụp đổ mà không mảy may lay chuyển. Một người như thế, đáng lẽ phải vứt bỏ một quân cờ đã lộ diện như cô ngay lập tức, hoặc dùng cô để sỉ nhục những tàn dư của nhà họ Ôn. Thế nhưng, anh lại đứng ra che chắn cho cô, dạy cô cách cầm bút, thậm chí còn giữ cho cô một danh tính để tồn tại.

Sáng hôm sau, Ôn Nhiễm đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Cô thấy Nhan Vọng Thư đã ngồi đó, tập trung vào xấp tài liệu trên bàn. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa kính, dát một lớp bạc lên sườn mặt cương nghị của anh, làm dịu đi phần nào vẻ sắc sảo thường ngày. Cô lặng lẽ đặt ly cà phê đen không đường lên bàn anh theo đúng thói quen.

"Hết sợ rồi sao?" Nhan Vọng Thư không ngẩng đầu, nhưng giọng nói trầm thấp của anh vẫn vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng.

Ôn Nhiễm mím môi, đánh bạo hỏi một câu đã kìm nén suốt bấy lâu: "Tại sao chủ tịch lại giúp tôi? Theo những gì tôi biết về anh, việc bao che cho một kẻ giả mạo và mang nợ như tôi không hề mang lại lợi ích gì cho Nhan thị."

Nhan Vọng Thư dừng bút. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, khiến Ôn Nhiễm có cảm giác mình đang đứng trước một vực thẳm không đáy. Anh chậm rãi đứng dậy, bước lại gần phía cô. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh đang căng thẳng của cô.

"Em nghĩ tôi tốt với em sao?" Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự tự giễu. "Ôn Nhiễm, đừng nhầm lẫn sự chiếm hữu với lòng tốt. Tôi giữ em lại vì em là người duy nhất hiểu được linh hồn của những bản thiết kế nhà họ Ôn mà tôi đang sở hữu. Tôi không muốn món hàng của mình bị kẻ khác làm vấy bẩn trước khi tôi khai thác hết giá trị của nó."

Lý do lạnh lùng ấy đáng lẽ phải khiến Ôn Nhiễm cảm thấy nhẹ nhõm vì đã có câu trả lời, nhưng trái tim cô lại thắt lại một nhịp đau nhói. Cô nhìn thấy trong ánh mắt anh một điều gì đó mâu thuẫn — một chút bảo bọc, một chút xót xa, nhưng trên hết vẫn là sự kiểm soát tuyệt đối.

Cô bắt đầu nghi ngờ. Nếu anh thực sự là kẻ đứng sau sự sụp đổ của gia đình cô, tại sao ánh mắt anh nhìn cô lại chứa đựng nhiều tâm tư đến thế? Có phải anh đang hối hận? Hay tất cả những sự "tốt bụng" này chỉ là một phần trong kế hoạch dày công của anh để khiến cô hoàn toàn phục tùng?

"Về chỗ làm việc đi. Đừng lãng phí thời gian vào những câu hỏi vô nghĩa," anh quay lưng lại, khôi phục vẻ lãnh đạm thường thấy.

Ôn Nhiễm quay trở về bàn làm việc của mình, nhưng những ngón tay cô không thể tập trung vào bản phác thảo. Lần đầu tiên trong suốt ba năm qua, sự kiên định về lòng căm thù trong cô bị lung lay. Một hạt mầm rung động lạ lùng đã nhen nhóm trong bóng tối của sự nghi ngờ. Cô tự hỏi, kẻ tàn nhẫn nhất thế gian này liệu có thể mang một trái tim biết mềm lòng, hay cô chỉ đang lún sâu hơn vào cái bẫy ngọt ngào mà anh đã giăng ra để tiêu diệt cô một lần nữa?