Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc của khách sạn Grand Hyatt tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xa hoa đến lóa mắt. Đây là buổi tiệc khánh thành dự án đá quý mới của Nhan thị, nơi quy tụ những gương mặt quyền lực nhất của giới thượng lưu. Ôn Nhiễm đi sau Nhan Vọng Thư nửa bước, tay ôm tập hồ sơ thiết kế, đầu hơi cúi thấp. Cô vẫn trung thành với cặp kính gọng đen che khuất nửa khuôn mặt và bộ lễ phục màu xám tro nh nhạt, cố gắng biến mình thành một bóng ma mờ nhạt giữa rừng váy áo rực rỡ.
Nhan Vọng Thư trong bộ âu phục ba mảnh màu đen tuyền trông như một vị thần cai trị bóng đêm. Anh đi đến đâu, đám đông tự động dạt ra đến đó, những lời chào mời nịnh hót vang lên không ngớt nhưng chỉ nhận lại cái gật đầu hờ hững.
"Đứng sát vào tôi," Nhan Vọng Thư đột ngột hạ thấp giọng, bàn tay anh vô tình hay hữu ý chạm nhẹ vào khuỷu tay cô, kéo cô ra khỏi dòng người đang xô đẩy.
Sự bình tĩnh của Ôn Nhiễm vỡ tan khi một giọng nói lanh lảnh vang lên ngay phía đối diện: "Ô kìa, đây chẳng phải là trợ lý mới của anh Vọng Thư sao? Nhìn phong thái này... thật khiến tôi nhớ đến một người bạn cũ."
Ôn Nhiễm chết lặng. Đứng trước mặt cô là Trịnh tiểu thư, người từng là bạn thân nhất của cô thuở còn là đại tiểu thư họ Ôn. Ánh mắt Trịnh tiểu thư đầy sự nghi hoặc, cô ta tiến lại gần, cố gắng nhìn xuyên qua lớp kính dày của Ôn Nhiễm. "Lâm Nhiễm đúng không? Giọng nói của cô... và cả cái nốt ruồi nhỏ trên vành tai này nữa, thật sự rất giống Ôn Nhiễm nhà họ Ôn đã biến mất."
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Ôn Nhiễm. Cô siết chặt tập tài liệu đến mức đầu ngón tay trắng bệch, đôi môi mím chặt không dám thốt ra lời nào vì sợ tông giọng sẽ tố cáo chính mình. Trịnh tiểu thư không có ý định buông tha, cô ta đưa tay lên định gạt đi mái tóc mai của Ôn Nhiễm để nhìn cho rõ hơn.
"Trịnh tiểu thư, hình như cô uống hơi quá chén rồi."
Một bàn tay to lớn, vững chãi chặn đứng cánh tay của Trịnh tiểu thư ngay giữa không trung. Nhan Vọng Thư bước lên một bước, chắn hoàn toàn Ôn Nhiễm ở phía sau lưng mình. Thân hình cao lớn của anh như một bức tường thành kiên cố, ngăn cách cô khỏi mọi sự soi mói độc địa.
Ánh mắt Nhan Vọng Thư lạnh đi vài phần, khí áp quanh người anh đột ngột hạ thấp khiến Trịnh tiểu thư rùng mình, vội vàng thu tay lại. "Anh Vọng Thư, em chỉ là thấy cô ấy trông quen mắt quá..."
"Trợ lý của tôi không phải là đối tượng để cô tiêu khiển," giọng anh không cao nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối. "Cô ấy là người của Nhan thị, không phải là 'người bạn cũ' nào đó đã mất tích của cô. Hy vọng cô giữ chút lễ tiết tối thiểu."
Nói rồi, anh quay người lại, tự nhiên quàng tay qua vai Ôn Nhiễm, một hành động mang tính bảo hộ và chiếm hữu cực cao. "Đi thôi, ở đây ngột ngạt quá."
Dưới sự dẫn dắt của anh, Ôn Nhiễm bước đi như một kẻ mất hồn. Khi cả hai đã đứng ở ban công vắng lặng phía sau sảnh tiệc, gió đêm thổi tới khiến cô hơi tỉnh táo lại. Cô đứng cách anh một khoảng, cúi đầu nói khẽ: "Cảm ơn chủ tịch."
Nhan Vọng Thư không nhìn cô, anh châm một điếu thuốc, làn khói trắng mờ ảo che khuất gương mặt thâm trầm. "Cảm ơn cái gì? Cảm ơn vì tôi đã giúp em che giấu sự vụng về, hay cảm ơn vì tôi đã không để em bị lộ tẩy ngay tại đây?"
Anh quay sang, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào cô: "Ôn Nhiễm, em nên nhớ, chỉ có tôi mới có quyền phơi bày thân phận của em. Còn trước mặt kẻ khác, em phải là người của tôi. Hiểu rõ chưa?"
Lời nói của anh mang theo sự che chở của một người anh lớn, nhưng cũng đầy rẫy những xiềng xích vô hình của một kẻ thống trị. Ôn Nhiễm nhìn bóng lưng cô độc của anh dưới ánh trăng, lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Anh dạy cô sinh tồn, anh cứu cô khỏi hiểm cảnh, nhưng anh cũng chính là người đang giam cầm linh hồn cô trong trò chơi mèo vờn chuột này.