MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 6

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 6

782 từ · ~4 phút đọc

Văn phòng chủ tịch của Nhan Vọng Thư không chỉ là nơi điều hành một đế chế tài chính, mà còn là một pháo đài cô lập. Kể từ khi trở thành trợ lý riêng, bàn làm việc của Ôn Nhiễm được đặt ngay góc đối diện với bàn của anh, một vị trí mà chỉ cần Nhan Vọng Thư ngước mắt lên là có thể thu trọn mọi cử động của cô vào tầm mắt.

Buổi sáng thứ Hai, Nhan Vọng Thư ném một xấp hồ sơ dày lên bàn cô. Đó là yêu cầu thiết kế từ phu nhân của một quan chức cấp cao, người nổi tiếng với gu thẩm mỹ khắt khe và tính cách thất thường.

"Trong vòng ba tiếng, hãy đưa ra bản phác thảo sơ bộ," anh ra lệnh bằng giọng điệu không cho phép thương lượng.

Ôn Nhiễm cầm bút, những nét vẽ của cô rất tinh tế nhưng lại mang đậm phong cách hàn lâm của những nghệ nhân đời trước. Khi cô mang bản phác thảo đến trước mặt Nhan Vọng Thư, anh chỉ lướt qua chưa đầy ba giây rồi xé nát nó ngay trước mặt cô. Những mảnh giấy vụn rơi lả tả như những cánh hoa tàn.

"Đẹp, nhưng vô dụng," anh đứng dậy, tiến lại gần phía sau lưng cô. Một tay anh chống lên bàn, tay kia cầm lấy cây bút chì từ tay cô. Khoảng cách gần đến mức Ôn Nhiễm có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nồng đậm bao vây lấy mình. "Em đang vẽ trang sức cho một xác chết, chứ không phải cho một người đàn bà đang khao khát quyền lực."

Anh cầm tay cô, ép cô phải di chuyển ngòi bút trên một tờ giấy mới. Những ngón tay của Nhan Vọng Thư thon dài, mạnh mẽ và lạnh lẽo, bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô.

"Nhìn kỹ đi. Bà ta không cần một sợi dây chuyền thanh tao. Bà ta cần một thứ vũ khí. Một món trang sức mà khi bà ta bước vào buổi tiệc, tất cả những kẻ thù đều phải cảm thấy bị áp chế," giọng anh trầm thấp sát bên tai cô, mang theo sự dẫn dắt đầy ma mị. "Trang sức thượng lưu không phải là nghệ thuật vị nghệ thuật. Nó là biểu tượng của tham vọng. Em phải học cách nhìn thấu cái tâm cơ bẩn thỉu đằng sau vẻ ngoài sang trọng của họ."

Ôn Nhiễm cảm thấy hơi thở của mình trở nên khó khăn. Không chỉ vì sự áp sát về thể xác, mà còn vì những lời nói của anh đang tàn nhẫn đập tan thế giới quan trong sáng mà cô từng có. Anh dạy cô rằng mỗi đường cong trên mặt đá quý đều phải phục vụ cho một mục đích chính trị hoặc một sự lừa dối nào đó.

"Kẻ chiến thắng không phải kẻ vẽ đẹp nhất, mà là kẻ hiểu rõ nhất khách hàng của mình đang sợ hãi điều gì," Nhan Vọng Thư buông tay cô ra, để lại cảm giác hụt hẫng và hơi lạnh vương trên da thịt. "Vẽ lại đi. Đừng dùng đôi mắt của tiểu thư nhà họ Ôn, hãy dùng đôi mắt của một kẻ đã từng mất đi tất cả."

Ôn Nhiễm nhìn vào tờ giấy, nơi những đường nét dang dở do anh dẫn dắt trông sắc sảo và hung hiểm như một lưỡi dao. Cô chợt nhận ra, Nhan Vọng Thư không chỉ đang dạy cô thiết kế, anh đang dạy cô cách sinh tồn trong thế giới của loài sói. Anh muốn cô vứt bỏ sự ngây thơ cuối cùng để trở thành một thanh kiếm sắc bén dưới trướng anh.

Suốt buổi chiều hôm đó, Ôn Nhiễm im lặng vẽ. Cô không còn nhìn vào những viên kim cương như những tinh thể ánh sáng, mà nhìn chúng như những mảnh vỡ của quyền lực. Mỗi khi cô ngẩng đầu lên, cô đều thấy Nhan Vọng Thư đang quan sát mình từ sau màn hình máy tính. Ánh mắt anh sâu thẳm, như đang chờ đợi đóa hoa trong nhà kính này hoàn toàn héo rũ để anh có thể nhào nặn lại theo ý mình.

Đến khi ánh hoàng hôn đỏ rực phủ bóng lên căn phòng, bản phác thảo mới hoàn thành. Nhan Vọng Thư cầm lấy nó, lần này anh không xé đi mà khẽ nhếch môi. Một nụ cười khiến trái tim Ôn Nhiễm thắt lại. Cô biết, mình vừa bước một chân vào bóng tối mà anh đã vạch sẵn, và đường về dường như ngày càng xa xôi.