Tòa nhà trụ sở của Tập đoàn Nhan thị sừng sững giữa trung tâm tài chính, lớp kính cường lực màu xanh thẫm phản chiếu ánh nắng gay gắt, tạo nên một vẻ uy nghiêm đến nghẹt thở. Ôn Nhiễm đứng dưới chân tòa nhà, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim đang đập loạn. Cô chỉnh lại gọng kính, siết chặt tập hồ sơ trong tay rồi bước qua cánh cửa xoay tự động. Mọi thứ ở đây đều toát lên mùi vị của tiền bạc và sự chuyên nghiệp đến cực đoan, hoàn toàn đối lập với căn phòng trọ ẩm thấp mà cô vừa rời khỏi.
Vị trí trợ lý thiết kế sơ cấp tại phòng trang sức vốn không phải là mục tiêu quá cao xa đối với năng lực thật sự của Ôn Nhiễm, nhưng nó lại là vị trí lý tưởng nhất để một kẻ vô danh có thể tồn tại mà không gây chú ý. Cô lặng lẽ ngồi ở hàng ghế chờ cùng những ứng viên khác, đầu hơi cúi xuống, mái tóc búi thấp che đi phần lớn gương mặt. Trong mắt người khác, cô chỉ là một cô gái trẻ thiếu tự tin, có phần lập dị và mờ nhạt.
Sau hai vòng phỏng vấn chuyên môn với các quản lý cấp trung, Ôn Nhiễm được thông báo đứng đợi ở hành lang tầng 66 để nhận kết quả cuối cùng. Đây là tầng cao nhất, nơi đặt văn phòng của ban điều hành và cũng là nơi Nhan Vọng Thư làm việc. Sự im lặng ở đây đáng sợ đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhảy từng nhịp trên tường.
Cánh cửa gỗ mun nặng nề phía cuối hành lang đột ngột mở ra. Một nhóm người mặc âu phục sẫm màu bước ra, dẫn đầu là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn vượt trội. Không cần ngước mắt nhìn, Ôn Nhiễm cũng cảm nhận được luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng mãnh liệt đang tràn về phía mình. Đó là khí chất của một người đứng trên đỉnh cao quyền lực, kẻ chỉ cần một cái phất tay cũng đủ khiến một gia tộc như họ Ôn tan thành mây khói.
Nhan Vọng Thư bước đi rất nhanh, đôi giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng khô khốc. Khi đi ngang qua hàng ghế chờ, bước chân anh bỗng khựng lại một nhịp. Ánh mắt sắc lạnh như dao cau của anh lướt qua những người đang cúi đầu, rồi dừng lại trên đỉnh đầu của cô gái đang đeo cặp kính gọng đen to bản. Ôn Nhiễm cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô nắm chặt gấu áo, cố gắng duy trì hơi thở đều đặn nhất có thể, thầm cầu nguyện rằng lớp ngụy trang này đủ để đánh lừa người đàn ông có khả năng nhìn thấu tâm can kẻ khác.
Trợ lý đi bên cạnh Nhan Vọng Thư khẽ lên tiếng hỏi về lịch trình tiếp theo, nhưng anh không đáp ngay. Anh đứng đó, cách cô chỉ vài bước chân. Mùi hương bạc hà thanh lạnh xen lẫn mùi gỗ đàn hương từ người anh tỏa ra, vây hãm lấy không gian xung quanh cô. Nhan Vọng Thư nheo mắt, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang siết chặt của Ôn Nhiễm. Đối với một người thâm trầm như anh, mọi cử động nhỏ nhất của đối phương đều là một loại ngôn ngữ.
"Cô tên gì?" Giọng nói của anh vang lên, trầm thấp và mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.
Ôn Nhiễm nuốt khan, cô ngẩng đầu nhưng không nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ để ánh mắt dừng lại ở chiếc cà vạt xám tro được thắt tỉ mỉ của đối phương. Cô đáp bằng chất giọng khàn khàn đã được tập luyện từ trước: "Tôi là Lâm Nhiễm, ứng viên vị trí trợ lý sơ cấp."
Nhan Vọng Thư nhìn chằm chằm vào cô gái có diện mạo tầm thường trước mặt. Có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ chạy qua đại não anh, nhưng gương mặt này hoàn toàn xa lạ. Sự trầm lặng và vẻ ngoài nhếch nhác của cô dường như rất mâu thuẫn với đôi bàn tay thon dài, đầy kỹ thuật đang giữ lấy tập hồ sơ thiết kế. Anh im lặng hồi lâu, bầu không khí trở nên căng thẳng đến mức cực điểm. Những người đi cùng Nhan Vọng Thư đều nín thở, không hiểu tại sao vị chủ tịch vốn luôn quý trọng từng giây lại lãng phí thời gian cho một thực tập sinh mờ nhạt.
"Vào làm từ ngày mai."
Anh chỉ để lại một câu ngắn gọn rồi sải bước rời đi, không một lần ngoái đầu. Khi bóng dáng anh khuất sau thang máy, Ôn Nhiễm mới nhận ra lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cô vừa bước qua cửa tử. Nhan Vọng Thư chắc chắn chưa nhận ra cô, nhưng sự chú ý của anh là một tín hiệu nguy hiểm. Từ ngày mai, cô sẽ phải sống dưới tầm mắt của con sói này, học cách hít thở cùng một bầu không khí với kẻ thù, và quan trọng nhất là phải tìm ra nơi anh cất giấu những mảnh đời tan vỡ của gia đình cô.