MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lệ Mộc LanChương 3

Huyết Lệ Mộc Lan

Chương 3

899 từ · ~5 phút đọc

Công việc tại phòng thiết kế trang sức của Nhan thị bắt đầu bằng những chuỗi ngày vùi đầu vào đống bản thảo cũ và những yêu cầu khắt khe từ cấp trên. Ôn Nhiễm chọn cho mình một góc làm việc khuất nhất trong văn phòng, nơi ánh sáng chỉ đủ để cô tập trung vào những đường nét chạm khắc trên giấy. Cô duy trì vẻ ngoài lầm lì, ít nói, tuyệt đối không tham gia vào những câu chuyện phiếm của đồng nghiệp về vị chủ tịch trẻ tuổi quyền năng.

Nhan Vọng Thư trong mắt nhân viên là một vị thần không có hơi ấm. Anh làm việc như một cỗ máy được lập trình chính xác, không sai sót và cũng không bao giờ khoan nhượng. Những nữ nhân viên xinh đẹp nhất trong tập đoàn từng cố gắng tìm cách lọt vào mắt xanh của anh đều nhận về cái kết là tờ đơn thôi việc hoặc sự phớt lờ đến tàn nhẫn. Sự lạnh lùng đó là một lớp giáp sắt mà không ai có thể xuyên thủng.

Tuy nhiên, thực tế luôn có những dòng chảy ngầm mà người ngoài không thể thấy.

Buổi họp đầu tuần của phòng thiết kế diễn ra tại phòng họp lớn ở tầng cao. Ôn Nhiễm với tư cách trợ lý sơ cấp chỉ được phép ngồi ở hàng ghế phụ sát tường, cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép lại các yêu cầu của khách hàng thượng lưu. Nhan Vọng Thư bước vào, không gian ngay lập tức đông cứng lại. Anh lướt qua những bản thiết kế rực rỡ được trình chiếu trên màn hình với vẻ mặt không chút biểu cảm.

"Quá tầm thường. Nhan thị không bán những thứ mà bất cứ tiệm vàng nào cũng có thể làm ra," anh ném tập tài liệu xuống bàn, âm thanh khô khốc khiến trưởng phòng thiết kế phải đổ mồ hôi hột.

Trong lúc mọi người đang nín thở, ánh mắt của Nhan Vọng Thư bất chợt quét về phía góc phòng. Ôn Nhiễm đang cúi đầu viết, lọn tóc mai thòng xuống che khuất một bên gọng kính. Cô không hề hay biết rằng, người đàn ông đang đứng ở vị trí quyền lực nhất căn phòng kia đang nhìn mình với một ánh mắt sâu thẳm, phức tạp đến đáng sợ.

Nhan Vọng Thư nhìn chằm chằm vào cái xoáy tóc trên đầu cô, rồi dời xuống đôi vai gầy đang khẽ run lên vì tập trung. Anh đã nhận ra cô. Ngay từ khoảnh khắc ở hành lang ngày hôm trước, khi nhìn thấy vết bớt mờ nhạt như hình cánh hoa đào ở sau gáy cô — một chi tiết mà anh đã vô tình nhìn thấy trong một buổi dạ tiệc của giới thượng lưu nhiều năm về trước — anh đã biết "Lâm Nhiễm" này là ai.

Con gái nhà họ Ôn, đại tiểu thư từng được mệnh danh là viên ngọc quý của thủ đô, giờ đây lại chọn cách hóa trang thành một con cá bống sầu thảm để trà trộn vào lãnh địa của anh.

Anh cảm thấy thú vị, nhưng nhiều hơn cả là một sự bực dọc không rõ tên. Tại sao cô lại quay về? Tại sao lại dùng cái cách hèn mọn này để tiếp cận anh?

"Cô kia," Nhan Vọng Thư đột ngột lên tiếng, ngón tay dài gõ nhẹ lên mặt bàn.

Ôn Nhiễm giật mình, cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của anh qua lớp kính dày. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra một chút sơ hở nào, nhưng ánh mắt của Nhan Vọng Thư lúc này lại dừng lại trên gương mặt cô lâu hơn mức bình thường. Năm giây, mười giây... thời gian như kéo dài vô tận.

Cả phòng họp bắt đầu xì xào. Những ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía Ôn Nhiễm. Tại sao chủ tịch, người chưa từng nhìn thẳng vào bất kỳ đại mỹ nhân nào quá ba giây, lại đang nhìn chằm chằm vào một trợ lý thực tập nhan sắc tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn?

"Lên đây thu dọn đống bản thảo này, mang vào văn phòng cho tôi," anh ra lệnh rồi xoay người rời đi, tà áo âu phục bay nhẹ tạo nên một luồng gió lạnh.

Ôn Nhiễm đứng dậy, đôi tay hơi run rẩy thu gom những tờ giấy trên bàn. Cô cảm nhận được sự ghen tị và tò mò của những đồng nghiệp xung quanh, nhưng điều cô lo sợ hơn cả là ý đồ của Nhan Vọng Thư. Ánh mắt lúc nãy của anh không phải là sự tò mò của người lạ, mà là sự dò xét của một kẻ săn mồi đã tìm thấy mục tiêu. Cô tự hỏi, liệu lớp mặt nạ này của mình đã bị anh nhìn thấu ngay từ đầu, hay anh chỉ đơn giản muốn tìm một đối tượng để trút bỏ sự khó chịu?

Bước chân cô tiến về phía văn phòng chủ tịch, mỗi bước đi như nặng ngàn cân. Cánh cửa gỗ mun kia giống như miệng của một loài mãnh thú, sẵn sàng nuốt chửng cô vào bóng tối của sự lừa dối mà cô chính là người khơi mào.