Ánh đèn đường hắt qua những khung cửa kính lớn của tòa tháp Nhan thị, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt sàn hành lang lạnh lẽo. Mười hai giờ đêm, cả tòa nhà chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ôn Nhiễm đứng trước cửa phòng lưu trữ hồ sơ của văn phòng chủ tịch, hơi thở cô gấp gáp nhưng đôi bàn tay vẫn ép buộc mình phải thật bình tĩnh. Cô đã tốn cả tuần để quan sát quy luật đi lại của đội bảo vệ và cách thức vận hành hệ thống camera ở khu vực này.
Dưới lớp vỏ bọc là một trợ lý sơ cấp vụng về, Ôn Nhiễm đã bí mật sao chép được thẻ từ của trưởng phòng trong một lần giúp ông ta sắp xếp tài liệu. Tiếng "tít" khe khẽ vang lên, cánh cửa mở ra một khe nhỏ. Cô lách người vào trong, bóng tối bủa vây lấy cơ thể thanh mảnh. Cô không dám bật đèn, chỉ sử dụng ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại đã được hạ độ sáng xuống mức thấp nhất.
Mục tiêu của cô là tập hồ sơ về các thương vụ mua lại trang sức của mười năm trước, nơi có thông tin về bộ sưu tập "Trăng Non" của ông nội. Cô lật từng trang giấy, tiếng sột soạt vang lên giữa căn phòng kín khiến dây thần kinh của cô căng như dây đàn. Bụi thời gian bám trên những gáy sổ làm sống mũi cô cay nồng, nhưng nỗi uất hận và khao khát đòi lại công lý cho gia đình đã át đi tất cả.
Đúng lúc ngón tay cô chạm vào bìa hồ sơ có đóng dấu niêm phong màu đỏ của nhà họ Ôn, một tiếng "tạch" vang lên. Toàn bộ đèn trong phòng làm việc đột ngột bật sáng trưng.
Ôn Nhiễm chói mắt, cô theo bản năng đưa tay che mặt, tập hồ sơ trên tay rơi xuống sàn nhà tạo ra một âm thanh chát chúa. Khi tầm nhìn dần ổn định, cô thấy một bóng người cao lớn đang tựa lưng vào khung cửa, đôi tay khoanh trước ngực, dáng vẻ ung dung như thể đã đứng đó chờ đợi từ rất lâu.
Nhan Vọng Thư không mặc áo vest, chiếc sơ mi trắng của anh được mở hai cúc trên cùng, tay áo xắn cao để lộ những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng xa cách thường ngày, mà thay vào đó là một sự sắc lẹm, thấu tận tâm can.
"Nửa đêm không ngủ, lại đi nghiên cứu lịch sử của Nhan thị sao, trợ lý Lâm?"
Giọng nói của anh trầm thấp, âm điệu không cao không thấp nhưng mang theo một sức ép kinh người. Ôn Nhiễm đứng chôn chân tại chỗ, trái tim như ngừng đập. Cặp kính gọng đen của cô hơi trễ xuống, để lộ đôi mắt đang run rẩy vì kinh hoàng. Cô cố gắng tìm kiếm một lý do, một lời nói dối nào đó để lấp liếm, nhưng cổ họng cô như bị ai đó bóp nghẹt.
Nhan Vọng Thư chậm rãi tiến lại gần. Mỗi bước chân của anh nện xuống sàn nhà như tiếng búa gõ vào thần kinh của cô. Anh dừng lại ngay trước mặt cô, cúi người xuống nhặt tập hồ sơ nhà họ Ôn lên. Một nụ cười nhạt, không mang theo hơi ấm hiện trên môi anh: "Bộ sưu tập Trăng Non. Một cô gái nhỏ từ nông thôn lên thành phố như cô, tại sao lại quan tâm đến thứ đồ cổ đắt đỏ này đến vậy?"
Ôn Nhiễm lùi lại một bước, lưng chạm vào kệ hồ sơ lạnh buốt. Cô ép mình phải lên tiếng, giọng nói dù run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự cứng cỏi: "Tôi... tôi chỉ muốn tìm cảm hứng thiết kế. Tôi nghe nói đây là đỉnh cao của trang sức cổ điển."
Nhan Vọng Thư tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh vương trên đỉnh đầu. Anh đưa một tay lên, ngón tay dài thon gọn khẽ đẩy gọng kính của cô lên lại sống mũi, hành động này mang theo một sự thân mật đầy nguy hiểm.
"Tìm cảm hứng hay là tìm lại ký ức?" Anh ghé sát tai cô, thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Ôn Nhiễm, em nghĩ rằng chỉ cần đeo một cặp kính và thay một cái tên là có thể xóa sạch mọi vết tích sao?"
Toàn thân Ôn Nhiễm run bắn lên. Anh đã gọi tên thật của cô. Mọi tầng phòng ngự mà cô khổ công xây dựng trong suốt thời gian qua đổ ầm xuống chỉ bằng một câu nói. Cô ngước mắt lên nhìn anh, lần đầu tiên trực diện đối đầu với sự ngông cuồng của đại lão. Sự lừa dối đã bị bóc trần, và trong căn phòng ngập tràn ánh sáng này, cô thấy mình nhỏ bé như một con cá mắc cạn trong lòng bàn tay anh.