MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 ĐồngChương 1: Di chúc giả và cái bẫy mang tên "Chữa lành"

Huyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 Đồng

Chương 1: Di chúc giả và cái bẫy mang tên "Chữa lành"

1,732 từ · ~9 phút đọc

Căn phòng khách của gia đình ông Sơn hôm nay sặc mùi thuốc súng, dù chẳng có quả bom nào thực sự nổ ra. Trên chiếc ghế sofa da đã bạc màu theo năm tháng, bốn con người — bốn thế giới khác biệt — đang nhìn nhau bằng những ánh mắt đầy tia lửa điện. Ông Sơn, người đàn ông vốn nổi tiếng với kỷ luật thép của một cựu chiến binh, đang chậm rãi nhấp một ngụm trà đặc, đôi mắt nheo lại đầy toan tính.

"Tôi đã nói rồi, cái nhà này không thể cứ thế này mãi được," bà Lan, vợ ông, bắt đầu điệp khúc quen thuộc. Bà vừa nói vừa tay dọn dẹp đống vỏ hạt hướng dương mà Linh, cô con gái út, vừa thản nhiên cắn dở trên bàn. "Tiền điện tháng này tăng gấp đôi, tiền nước cũng tăng. Thằng Thành thì suốt ngày cắm mặt vào cái máy tính chẳng thấy đồng lương nào đem về, còn cái Linh thì... trời ơi, con xem cái đống mỹ phẩm này hết bao nhiêu tiền?"

Linh không ngước mắt lên khỏi màn hình điện thoại, ngón tay lướt nhanh như gió trên TikTok: "Mẹ ơi, con là influencer mà, không đầu tư nhan sắc thì ai xem? Với lại, anh Thành là lập trình viên, anh ấy đang khởi nghiệp, mẹ cứ nói như nhà mình sắp phá sản đến nơi ấy."

Thành, anh cả, lúc này mới đẩy gọng kính cận, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi: "Mẹ đừng nhắc đến tiền nữa được không? Con đang đau đầu với cái dự án này lắm rồi. Mà bố hôm nay gọi cả nhà về đông đủ thế này có việc gì ạ?"

Ông Sơn đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm chạm vào mặt kính nghe khô khốc. Ông hắng giọng, cái âm thanh mà mỗi khi vang lên đều khiến cả nhà phải im bặt. Ông rút từ túi áo ngực ra một phong bì màu đỏ thắm, trông cũ kỹ nhưng được giữ gìn rất cẩn thận.

"Ta già rồi," ông Sơn bắt đầu bằng giọng trầm buồn giả tạo mà chẳng ai mảy may nghi ngờ. "Bác sĩ nói cái phổi của ta không trụ được lâu nữa. Ngày xưa đi lính, hít bao nhiêu khói bụi, giờ nó bắt đầu biểu tình. Ta chẳng có gì nhiều, chỉ có mảnh đất mặt phố ở quê ngoại mà ngày xưa ông bà để lại. Cái sổ đỏ này... ta định sẽ sang tên cho đứa nào khiến ta cảm thấy an tâm nhất trước khi nhắm mắt."

Cụm từ "mảnh đất mặt phố" vang lên như một luồng điện cao thế chạy dọc sống lưng của cả ba người còn lại. Bà Lan ngừng dọn dẹp, ánh mắt lóe lên sự tính toán. Thành khựng lại, trong đầu bắt đầu nhảy số về số vốn khổng lồ cho công ty khởi nghiệp. Còn Linh, cô nàng đã buông hẳn điện thoại, trong đầu hiện ra viễn cảnh về những chuyến du lịch châu Âu sang chảnh.

"Nhưng," ông Sơn giơ tay ngắt dòng suy nghĩ của mọi người, "ta có một điều kiện. Cả nhà phải cùng ta đi một chuyến du lịch về quê ngoại. Phải đi cùng nhau, cả gia đình bốn người. Ta muốn thấy các con đoàn kết, yêu thương nhau như ngày xưa. Đứa nào thể hiện tốt nhất, chăm sóc ta và mẹ chu đáo nhất, cái sổ đỏ này sẽ thuộc về đứa đó."

"Con đi!" Linh hét lên đầu tiên. "Con sẽ chăm sóc bố như ông hoàng!"

"Con cũng đi," Thành gật đầu chắc nịch. "Dự án có thể đợi, nhưng phụng dưỡng bố mẹ là ưu tiên hàng đầu."

Bà Lan tặc lưỡi: "Thôi thì ông đã muốn thế... nhưng đi đâu thì đi, phải tiết kiệm đấy nhé. Để tôi xem có cái tour nào giá rẻ không, chứ thời buổi này vung tiền qua cửa sổ là chết."

Thế là, cái bẫy đã được giăng ra một cách hoàn hảo. Trong khi hai đứa con bắt đầu lao vào nịnh nọt ông Sơn, tranh nhau rót nước bóp vai, thì bà Lan lập tức lên mạng tìm kiếm. Chỉ sau mười lăm phút, bà reo lên: "Đây rồi! Tour 'Khám phá thiên nhiên - Trở về nguồn cội'. Giảm giá 70% cho gia đình, bao trọn gói từ ăn ở đến di chuyển. Quảng cáo ghi là resort 5 sao phong cách sinh thái, gần gũi với thiên nhiên. Rẻ bất ngờ luôn!"

Ông Sơn khẽ nhếch mép cười sau làn khói trà. Ông biết rõ cái gọi là "giá rẻ" của bà Lan thường dẫn đến đâu, nhưng đó chính xác là những gì ông muốn. Ông cần một môi trường khắc nghiệt để lột bỏ lớp vỏ bọc ích kỷ của từng đứa con mình.

Sáng hôm sau, cả nhà xuất phát từ sớm. Linh xuất hiện với bộ váy đỏ rực rỡ như đi thảm đỏ, tay kéo chiếc vali to tướng chứa đầy váy vóc và máy ảnh. Thành thì vác theo một cái balo nặng trĩu những sạc dự phòng, laptop và cái loa Bluetooth công suất lớn. Bà Lan thì không quên tay xách nách mang một chiếc nồi cơm điện cũ và một bao gạo nhỏ vì "không tin nổi đồ ăn bên ngoài". Bố Sơn thì vẫn phong cách cũ: một chiếc ba lô lính sờn vai, bên trong có bản đồ giấy và một con gấu bông cũ nát của Linh hồi nhỏ mà ông lén mang theo như một thói quen.

"Bố ơi, xe đón mình là xe limousine phải không ạ?" Linh hào hứng hỏi khi đứng trước cổng nhà.

Nhưng câu trả lời không phải là một chiếc xe hạng sang với ghế da massage. Thay vào đó, một chiếc xe khách từ thập niên 90, sơn bong tróc và tiếng máy nổ như tiếng bò rống, từ từ trờ tới. Bác tài xế ló đầu ra, hàm răng xỉn màu vì thuốc lá, quát lớn: "Nhà ông Sơn phải không? Lên xe nhanh, sắp trễ giờ khởi hành rồi!"

Cả gia đình đứng hình. Bà Lan lẩm bẩm: "Thì... chắc là xe trung chuyển thôi, đến nơi họ sẽ đổi xe xịn." Thành cố gắng tìm chỗ để đống đồ công nghệ của mình trong cái khoang xe chật chội và đầy mùi xăng. Linh thì mặt biến sắc, vội vàng lấy khăn giấy lau cái ghế bọc nỉ đã sờn rách: "Trời ơi, kém sang quá đi mất! Bố ơi, con không chịu được mùi này đâu!"

"Kém sang cái gì!" Bố Sơn nghiêm giọng, tay cầm bản đồ giấy gõ nhẹ vào đầu Linh. "Ngày xưa tao đi lính, hành quân trên xe tải hở mui giữa mùa đông còn chẳng kêu. Lên xe!"

Chuyến đi bắt đầu trong không khí ngột ngạt. Bố Sơn nhất quyết không cho bật điều hòa vì "tốn xăng và không tốt cho phổi", thay vào đó ông bắt hạ hết kính cửa sổ xuống để "hít thở không khí trời". Gió lồng lộng thổi vào, kéo theo bụi đường khiến mái tóc được uốn cầu kỳ của Linh trở nên rối tung như tổ quạ. Thành thì khổ sở vì không có ổ cắm điện, cái laptop sắp hết pin khiến anh chàng đứng ngồi không yên.

Mâu thuẫn bắt đầu nổ ra khi xe đi được nửa đường. "Anh Thành, anh bỏ cái chân ra coi! Nó chạm vào váy của em rồi!" Linh gắt gỏng. "Váy của cô chiếm nửa cái xe rồi đấy, kêu ca gì? Có ai đi rừng mà mặc váy xòe như công chúa thế này không?" Thành đáp trả, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại đang báo pin yếu.

"Thôi ngay!" Bà Lan lên tiếng, nhưng không phải để can ngăn mà để... càm ràm. "Ông Sơn, tôi bảo ông rồi, ông xem cái bản đồ kiểu gì mà xe nó cứ đi vào đường đất thế này? Có chắc là về quê ngoại không hay nó chở mình lên biên giới bán?"

Bố Sơn trải tờ bản đồ ra đùi, vẻ mặt tự tin vô đối: "Bà cứ yên tâm, kinh nghiệm địa hình của tôi không sai được. Đi đường này là đường tắt, nhanh hơn đường chính mười cây số."

Đúng lúc đó, chiếc xe khách khục khặc vài tiếng rồi đột ngột khựng lại giữa một con dốc vắng vẻ. Khói đen bốc ra từ nắp ca-pô nghi ngút. Bác tài xế bước xuống, đá vào lốp xe một cái rồi tỉnh bơ nói: "Hỏng máy rồi. Mọi người xuống đi bộ khoảng năm cây số nữa là tới trạm dừng chân."

Cả gia đình nhìn nhau trân trối. Năm cây số? Giữa cái nắng ban trưa và đống hành lý kềnh càng này? Linh nhìn đôi giày cao gót của mình rồi nhìn con đường mòn đầy bùn đất phía trước, suýt nữa thì bật khóc. Thành nhìn cái balo máy tính nặng nề, còn bà Lan thì ôm khư khư cái nồi cơm điện như báu vật.

Bố Sơn là người duy nhất bình thản. Ông khoác ba lô lên vai, nhìn hai đứa con rồi cười khẩy: "Sao? Mảnh đất mặt phố đang đợi ở phía trước đấy. Đứa nào bỏ cuộc bây giờ là mất quyền thừa kế. Đi!"

Họ bắt đầu lặc lè bước đi trên con đường mòn dẫn sâu vào thung lũng, nơi mà sóng điện thoại dần dần biến mất hoàn toàn. Linh hét lên khi thấy điện thoại hiện dòng chữ "No Service", cô chạy khắp nơi, giơ máy lên cao như đang tế lễ: "Wi-Fi đâu? Sóng đâu? Trời ơi, không có mạng thì con sống sao nổi!"

Đúng lúc đó, từ bụi rậm ven đường, một tiếng "ùm bò" vang lên đầy đe dọa. Một con bò đực hung dữ với cặp sừng nhọn hoắt đang nhìn chằm chằm vào chiếc váy đỏ rực của Linh, đôi chân trước của nó bắt đầu cào xuống đất, bụi tung mù mịt. Con bò hạ thấp đầu, sẵn sàng cho một cú húc chí mạng vào "vật thể lạ" đang xâm chiếm lãnh thổ của nó.

Cả gia đình đóng băng tại chỗ, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Con bò gầm gừ, khoảng cách giữa nó và gia đình ông Sơn chỉ còn chưa đầy mười mét.