MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 ĐồngChương 2: Cuộc chiến "Khăn rằn" và nỗi huy hoàng bên hố xí

Huyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 Đồng

Chương 2: Cuộc chiến "Khăn rằn" và nỗi huy hoàng bên hố xí

1,545 từ · ~8 phút đọc

Con bò đực đứng đó, sừng sững và lầm lì như một tảng đá biết thở. Đôi mắt nó đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào chiếc váy voan đỏ rực của Linh — thứ mà trong mắt nó chẳng khác gì một lời thách thức ngạo mạn giữa lãnh địa xanh mướt này. Linh đứng chôn chân xuống mặt đường đất, hơi thở đứt quãng. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cái nhãn hiệu thời trang xa xỉ mình vừa mới tậu lại có ngày trở thành một tấm bia thu hút tử thần.

"Bố ơi... cứu con..." Linh thào thào, đôi môi run bần bật không còn chút sức sống.

"Đừng có nhúc nhích!" Ông Sơn quát khẽ, giọng đầy uy quyền nhưng cũng không giấu nổi sự căng thẳng. Ông đã từng đối mặt với hùm beo rừng sâu, nhưng đối mặt với một con bò điên giữa lúc tay không tấc sắt, lại còn phải bảo vệ ba con người "yếu nhớt" phía sau, là một bài toán hoàn toàn khác.

Thành, chàng kỹ sư vốn chỉ biết chiến đấu với những dòng lệnh khô khan, lúc này bỗng thấy trí thông minh của mình trở nên vô dụng. Anh lắp bắp: "Để con... con thử bật nhạc tần số cao trên loa Bluetooth... có khi nó sợ..."

"Mày hâm à!" Bà Lan nghiến răng, tay vẫn ôm khư khư cái nồi cơm điện. "Nó mà nghe nhạc của mày rồi nó nhảy disco vào người con Linh thì sao? Tránh ra!"

Bà Lan, người phụ nữ quanh năm chỉ biết mặc cả mớ rau ngoài chợ, bỗng nhiên có một luồng sức mạnh lạ kỳ. Bà nhìn cái váy của con gái, rồi nhìn xuống chiếc khăn rằn đang quấn trên cổ ông Sơn. Một kế hoạch nảy ra trong đầu nhanh như chớp. Bà giật phăng chiếc khăn của chồng, rít qua kẽ răng: "Linh! Cởi ngay cái lớp váy ngoài ra, ném cho mẹ!"

"Hả? Mẹ điên sao? Ở đây toàn đàn ông..." Linh ngơ ngác.

"Cái mạng quan trọng hay cái váy quan trọng? Cởi ra mau!" Bà Lan quát lớn đến mức con bò cũng phải giật mình lùi lại một bước. Linh không còn cách nào khác, vội vàng cởi bỏ lớp voan đỏ rực bên ngoài, chỉ còn lại chiếc quần legging đen bên trong. Cô ném vội cái váy cho mẹ.

Và thế là, một màn trình diễn "đấu bò" nghiệp dư nhất lịch sử bắt đầu. Bà Lan cầm chiếc váy đỏ vung vẩy về phía tay trái, miệng hét lớn để thu hút sự chú ý. Con bò ngay lập tức đổi hướng nhìn. Ông Sơn hiểu ý vợ, ông cầm chiếc khăn rằn chạy về phía tay phải, vỗ tay bôm bốp. Hai ông bà như phối hợp một vũ điệu sinh tồn, lừa con bò quay đầu hết bên này sang bên kia.

"Chạy mau! Thành, dắt em chạy lên cái gò đá đằng kia!" Ông Sơn hét lớn.

Thành nắm chặt tay em gái, cả hai chạy trối chết, đôi giày cao gót của Linh bị vứt lại trên đường từ lúc nào không hay. Khi thấy hai con đã an toàn trên gò cao, bà Lan mới ném phăng cái váy đỏ vào một bụi cây gai xa tít tắp. Con bò lồng lộn lao theo cái bóng đỏ đó, trong khi ông bà Sơn nhanh chân leo lên một cây đại thụ gần đó.

Khoảng mười phút sau, khi "kẻ thủ ác" đã mải mê giày xéo chiếc váy hàng hiệu trong bụi rậm, cả nhà mới dám tụ họp lại. Linh nhìn cái váy nát bươm của mình, nước mắt ngắn nước mắt dài, nhưng bà Lan chỉ hừ một tiếng: "Khóc cái gì? Tí nữa mẹ lấy cái khăn rằn của bố may cho cái quần đùi mà mặc. Đi tiếp!"

Hành trình năm cây số đi bộ bỗng dài như năm ánh sáng. Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, che khuất những rặng núi phía xa, cả gia đình mới lờ mờ thấy bóng dáng của "resort 5 sao" hiện ra. Đó không phải là một tòa nhà lộng lẫy với ánh đèn vàng ấm áp, mà là một dãy nhà sàn cũ kỹ, nằm chênh vênh bên sườn đồi, xung quanh là tiếng ếch nhái kêu vang trời.

"Đây là resort sao mẹ?" Thành hỏi, giọng nghẹn lại khi nhìn thấy một tấm biển gỗ treo lủng lẳng ghi dòng chữ: Hợp tác xã Du lịch Xanh - Trải nghiệm thực tế.

Bà Lan cứng họng, lôi tờ quảng cáo nhăn nheo ra xem lại. Hóa ra, dòng chữ "5 sao" chỉ là tên của người chủ tour — ông Năm Sao. Cả nhà rơi vào một khoảng lặng kinh hoàng. Không có nệm lò xo, không có máy lạnh, chỉ có những chiếc chiếu cói và những chiếc màn tuyn đã ngả màu cháo lòng.

Nhưng cơn ác mộng thực sự chỉ bắt đầu khi ông Sơn, sau một ngày dài nhịn nhục, bỗng cảm thấy bụng mình có những cơn "địa chấn" không hồi kết. Có lẽ do ấm trà đặc buổi sáng kết hợp với việc leo trèo trốn bò đã khiến hệ tiêu hóa của ông biểu tình.

"Nhà vệ sinh đâu?" Ông Sơn hỏi bà chủ nhà sàn, một người phụ nữ dân tộc với nụ cười chân chất.

Bà chỉ tay ra phía sau nhà, nơi có một lối mòn nhỏ dẫn ra bờ suối: "Dạ, nhà mình dùng nhà vệ sinh lộ thiên, hòa mình với thiên nhiên ạ. Ông cứ đi theo lối đó, thấy cái lùm cây nào có hai thanh gỗ bắc ngang là nó đấy."

Ông Sơn, người đàn ông vốn coi sự sạch sẽ là danh dự, cảm thấy bầu trời như sụp đổ. Nhưng "tiếng gọi nơi hoang dã" không cho phép ông chần chừ. Ông vác chiếc xẻng nhỏ (vật dụng duy nhất ông mang theo để phòng thân) và một cuộn giấy vệ sinh, lủi thủi đi vào bóng tối.

Giữa không gian thanh vắng của núi rừng, ông Sơn ngồi trên hai thanh gỗ ọp ẹp, nhìn lên những vì sao lấp lánh trên bầu trời. "Ngày xưa tao đi lính..." ông định lẩm bẩm câu cửa miệng để trấn an bản thân, nhưng một cơn gió lạnh lùa qua khiến ông rùng mình. Đột nhiên, ông cảm thấy có gì đó nhồn nhột ở dưới chân. Rồi một cảm giác đau nhói như kim châm truyền lên.

"Ái chà chà! Cái gì thế này!" Ông Sơn hét lên, bật dậy như một chiếc lò xo.

Trong bóng tối, ông thấy một đoàn quân kiến lửa đang hành quân ngay dưới hai thanh gỗ. Không may cho ông, ông đã chọn đúng "căn cứ" của chúng để hạ trại. Đau, xót, và kinh hoàng, ông Sơn quên mất mình đang không mặc quần chỉnh tề, tay cầm xẻng, tay giữ quần, chạy thục mạng về phía nhà sàn.

Ở trên nhà, ba mẹ con đang ngồi quanh cái đèn dầu, bỗng thấy một bóng người lao lên cầu thang gỗ rầm rầm. Ông Sơn hiện ra với bộ dạng không thể thảm hại hơn: quần tụt ngang gối, mặt đỏ gay, miệng không ngừng chửi bới lũ kiến.

Linh hét lên: "Bố ơi! Kém sang quá! Sao bố lại không mặc quần!"

"Kiến... kiến nó thịt tao rồi!" Ông Sơn vừa nhảy lò cò vừa gãi.

Bà Lan vội vàng lôi trong túi ra một lọ dầu gió thần thánh, vừa xoa cho chồng vừa cười ngặt nghẽo: "Đấy, ông bảo ngày xưa ông đi lính rừng rậm không sợ ai mà. Giờ mới có mấy con kiến mà đã chạy như mất sổ gạo."

Bữa tối hôm đó là màn "đại tiệc" cơm nắm với muối vừng mà bà Lan đã chuẩn bị sẵn trong chiếc nồi cơm điện mang theo. Họ ngồi bệt trên sàn gỗ, nghe tiếng gió rít qua những khe hở. Mảnh đất mặt phố bỗng cảm thấy xa vời vợi, chỉ có cơn đau từ vết kiến đốt của ông Sơn và cái lạnh của núi rừng là chân thực.

"Sáng mai chúng ta sẽ đi đâu hả bố?" Thành hỏi, tay cầm chiếc điện thoại đã tắt ngóm từ lâu.

Ông Sơn, sau khi đã dịu cơn đau, nhìn bản đồ giấy dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt bỗng sáng lên một cách kỳ lạ: "Ngày mai, chúng ta sẽ đi tìm quán ăn bà Mận. Nghe nói ở đó có đặc sản núi rừng đỉnh cao lắm. Tao đã đánh dấu trên bản đồ rồi, không thể sai được!"

Thế nhưng, ông Sơn không hề biết rằng, cái dấu "X" đỏ chót trên bản đồ của ông thực chất là kết quả của việc con gián đêm qua đã gặm nhấm đúng vị trí đó. Và hướng mà ông định dẫn cả nhà đi vào sáng mai, thực chất không dẫn đến quán ăn nào cả, mà là đi thẳng vào trung tâm của một sự kiện kỳ lạ nhất mà họ từng tham gia.

Đêm đó, trong khi cả nhà đang thiu thiu ngủ, một tiếng trống hội xa xăm bỗng vang lên từ phía thung lũng bên kia, kèm theo đó là tiếng loa phóng thanh vang dội cả một vùng trời yên tĩnh.