MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 ĐồngChương 3: Khách mời không mời và mâm cỗ "Micheal"

Huyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 Đồng

Chương 3: Khách mời không mời và mâm cỗ "Micheal"

1,658 từ · ~9 phút đọc

Tiếng loa phóng thanh rè rè cộng hưởng với tiếng trống dồn dập khiến sàn gỗ của ngôi nhà sàn rung lên bần bật. Cả gia đình ông Sơn choàng tỉnh giữa một không gian đặc quánh sương mù. Linh lồm cồm bò dậy, mái tóc uốn lọn ngày nào giờ trông không khác gì một cái tổ chim bị bão càn quét. Cô vớ lấy cái điện thoại theo bản năng, nhưng màn hình vẫn đen ngòm như tiền đồ của cô trong chuyến đi này.

"Cái gì mà ồn ào thế không biết?" Bà Lan lẩm bẩm, tay quờ quạng tìm cái nồi cơm điện dưới chân như sợ ai lấy mất. "Ông Sơn, ông xem mấy giờ rồi? Có phải người ta đến đòi tiền tour không?"

Ông Sơn không trả lời, ông đang bận chiến đấu với cái thắt lưng quân dụng và vết kiến đốt vẫn còn sưng tấy từ đêm qua. Ông bước ra ngoài hiên, nhìn về phía thung lũng đang mờ ảo dưới ánh bình minh. Phía xa xa, thấp thoáng những bóng người mặc quần áo rực rỡ đang tụ tập quanh một ngôi nhà sàn lớn nhất vùng.

"Nhìn kia kìa," ông Sơn chỉ tay, giọng đầy vẻ uyên bác. "Đó là tiếng trống hội. Theo kinh nghiệm bản đồ của tao, quán bà Mận chắc chắn nằm ngay khu vực đó. Người ta tập trung đông thế kia thì đồ ăn chỉ có thể là đỉnh của chóp. Thành, Linh, dậy! Thu dọn đồ đạc, chúng ta đi ăn sáng Michelin!"

Thành vừa ngáp dài vừa lôi từ trong balo ra một chiếc áo sơ mi nhăn nhúm: "Bố ơi, Michelin ở giữa rừng sao? Con thấy giống 'Micheal' hơn đấy."

"Micheal hay Michelin gì cũng được!" Linh bật dậy khi nghe thấy từ 'ăn'. "Con đói đến mức có thể ăn thịt cả con bò hôm qua rồi. Hy vọng ở đó có ổ cắm điện, con phải hồi sinh cái điện thoại này ngay lập tức."

Cả nhà lại bắt đầu cuộc hành trình "hành quân" buổi sớm. Con đường dốc trơn trượt vì sương đêm không làm giảm đi ý chí của những cái bụng rỗng. Ông Sơn đi đầu, tay cầm tờ bản đồ giấy đã bị gián gặm mất một góc, bước đi hiên ngang như vị tướng dẫn quân ra trận. Bà Lan đi sau, miệng không ngừng nhắc nhở: "Đi đứng cho cẩn thận, ngã một cái là tiền thuốc quá tiền tour đấy nhé!"

Khi họ đến gần ngôi nhà sàn lớn, mùi thịt nướng thơm phức quyện với mùi xôi nếp nương tỏa ra ngào ngạt, khiến cả bốn người đều nuốt nước miếng ực một cái. Cổng vào được trang trí bằng những nhành hoa dại và những dải lụa đỏ rực rỡ. Người ra người vào tấp nập, ai nấy đều hớn hở.

"Đúng rồi! Đúng quán bà Mận rồi!" Ông Sơn reo lên khi nhìn thấy một tấm bảng chữ viết tay nguệch ngoạc: Mừng hạnh phúc. Ông lập tức suy luận theo logic của riêng mình: "Chắc quán bà Mận hôm nay khai trương chi nhánh mới hoặc có tiệc mừng gì đó. Nhìn xem, người ta vào không cần thẻ thành viên luôn."

Họ bước vào giữa sân rồng. Một người đàn ông mặc bộ đồ dân tộc chỉnh tề thấy họ thì ngẩn người ra một lúc, rồi nhìn bộ dạng lếch thếch của Thành và chiếc váy "đã qua xử lý" của Linh. Trước khi người đó kịp lên tiếng, ông Sơn đã nhanh chóng tiến lại gần, bắt tay thật chặt: "Chào đồng chí! Gia đình chúng tôi từ thành phố lên, nghe danh bà Mận đã lâu nên hôm nay ghé qua ủng hộ. Cứ sắp cho chúng tôi một mâm thịnh soạn nhất nhé!"

Người đàn ông ngơ ngác một giây, rồi nhìn sang bà Lan đang xách cái nồi cơm điện và Thành đang vác cái loa Bluetooth công suất lớn. Có lẽ ông ta nghĩ đây là đoàn văn nghệ hoặc họ hàng xa từ miền xuôi của chú rể, nên niềm nở đáp: "À, dạ dạ! Mời quý khách vào trong! Nhà đang đông vui quá, cứ ngồi vào mâm kia ạ!"

Cả gia đình ngồi vào một mâm cỗ đầy ắp: nào là lợn bản cắp nách, gà đồi chạy bộ, xôi ngũ sắc và cả những đĩa rau rừng xanh mướt. Linh không đợi ai nhắc, bốc ngay một miếng thịt gà: "Ôi trời ơi, đúng là Michelin rừng xanh! Ngon xỉu luôn bố ơi!"

Bà Lan thì vừa ăn vừa nhìn quanh, lo lắng: "Ông Sơn, tôi thấy có gì đó sai sai. Sao không thấy bảng giá đâu cả? Mà người ta cứ nhìn mình như người ngoài hành tinh ấy."

"Bà này hay nhỉ!" Ông Sơn hớp một ngụm rượu cần, mặt đỏ gay vì sướng. "Quán người ta phục vụ theo phong cách hiếu khách vùng cao. Bà cứ ăn đi, lát tôi thanh toán. Mình có 'sổ đỏ' trong tay cơ mà, sợ gì!"

Đang ăn dở, bỗng nhiên tiếng trống dừng bặt. Một ông cụ râu tóc bạc phơ bước ra giữa sân, dõng dạc nói: "Hôm nay, ngày lành tháng tốt, xin mời đại diện nhà trai lên có đôi lời phát biểu cho buổi lễ thêm phần long trọng!"

Cả sân bỗng im phăng phắc. Mọi ánh mắt hướng về phía mâm của gia đình ông Sơn — nơi có một người đàn ông trung niên trông rất "có tướng lãnh đạo" đang ngồi chễm chệ. Người đàn ông lúc nãy đón khách ghé tai ông cụ nói gì đó, rồi chỉ tay về phía ông Sơn: "Dạ, đoàn đại biểu từ thành phố mới lên đấy ạ!"

Ông cụ mừng rỡ: "Ôi quý hóa quá! Mời vị đại diện lên phát biểu đôi lời cho đám cưới của cháu tôi!"

Linh sặc miếng xôi: "Đám cưới? Đây là đám cưới hả bố?" Thành tái mặt: "Michelin của bố đây sao?"

Bà Lan xanh mặt, kéo áo chồng: "Chết rồi ông ơi! Ăn chực đám cưới người ta rồi! Chạy mau!"

Nhưng đã quá muộn. Mọi người bắt đầu vỗ tay rào rào. Ông Sơn, trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, cái bản năng của một cựu chiến binh và một người đàn ông "sĩ diện hão" đã trỗi dậy. Ông đứng phắt dậy, chỉnh lại cái cổ áo sờn màu, bước lên bục một cách dõng dạc như thể ông đã chuẩn bị bài diễn văn này từ mười năm trước.

"Kính thưa các cụ, các ông các bà và toàn thể bà con!" Ông Sơn dõng dạc, giọng vang như sấm. "Chúng tôi, thay mặt cho... hội những người yêu mến vùng cao, tình cờ đi ngang qua đây đúng dịp trọng đại này. Nhìn mâm cỗ của bà con, nhìn nụ cười của đôi trẻ, tôi thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Gia đình là gốc rễ, tình yêu là ngọn nguồn..."

Phía dưới mâm, Thành và Linh cúi gầm mặt xuống bát, chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống. Bà Lan thì nhanh tay... nhét thêm vài miếng thịt lợn vào túi bóng mang theo, miệng lẩm bẩm: "Lỡ mang tiếng rồi thì phải lấy đủ vốn!"

Ông Sơn càng nói càng hăng, ông lồng ghép cả chuyện ngày xưa đi lính, chuyện bảo vệ đất nước cho đến chuyện... giáo dục con cái. Bà con dân bản nghe mà gật đầu tâm đắc, vỗ tay rầm rộ vì chưa bao giờ thấy ai phát biểu hay và "sang" như thế. Kết thúc bài phát biểu, ông Sơn còn cao hứng: "Để góp vui, con trai tôi — một chuyên gia âm thanh từ thành phố — sẽ dành tặng bản làng một bản nhạc sôi động!"

Thành giật bắn mình. Anh nhìn cái loa Bluetooth trong tay, rồi nhìn hàng trăm cặp mắt đang chờ đợi. Không còn cách nào khác, anh đành bật bản nhạc "Remix" sàn sình nhất trong máy. Âm thanh chát chúa vang dội cả thung lũng. Linh thấy vậy cũng không chịu thua kém, cô nhảy lên sân khấu bắt đầu thực hiện những động tác "hot trend" trên TikTok để cứu vãn danh dự "influencer".

Đám cưới bỗng chốc biến thành một vũ trường ngoài trời. Cả nhà ông Sơn — mỗi người một kiểu — đã quậy tưng bừng cái đám cưới mà họ thậm chí còn không biết tên cô dâu chú rể.

Mãi đến khi nắng đã lên cao, khi bụng đã căng tròn và tinh thần đã đạt đỉnh cao của sự hưng phấn, ông Sơn mới dắt cả nhà lẻn ra lối sau. Họ chạy như bị ma đuổi ra khỏi bản, chỉ đến khi đứng dưới một gốc cây cổ thụ cách xa đó cả cây số mới dừng lại thở dốc.

"Bố... bố đỉnh thật đấy!" Linh vừa thở vừa cười sặc sụa. "Lần đầu tiên con thấy bố diễn sâu như vậy."

"Chứ sao!" Ông Sơn lau mồ hôi, mặt vẫn chưa hết vẻ tự hào. "Không có bản lĩnh đó thì làm sao quản được cái nhà này."

"Nhưng mà," Thành nhìn vào chiếc balo của mình, "cái loa của con hết pin sạch rồi. Và bố ơi, con nghĩ chúng ta đang gặp rắc rối lớn hơn cái đám cưới đó đấy."

Thành chỉ tay về phía trước. Con đường mà họ vừa chạy vào không phải là đường về lại phố, cũng chẳng phải đường đến quê ngoại. Đó là một lối mòn cụt, dẫn thẳng đến một bờ vực cao chót vót, nơi có một chiếc cầu treo bằng mây và gỗ mục nát đang đung đưa dữ dội trong gió ngàn.

Và ngay phía bên kia cầu, họ thấy bác tài xế của "Tour 0 đồng" đang đứng vẫy tay, cạnh một chiếc xe khách còn cũ hơn cả chiếc lúc nãy, khói đen từ gầm xe bốc lên nghi ngút giữa vách đá cheo leo.