MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 ĐồngChương 4: Cầu treo định mệnh và tiếng gào trên vách đá

Huyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 Đồng

Chương 4: Cầu treo định mệnh và tiếng gào trên vách đá

1,416 từ · ~8 phút đọc

Chiếc cầu treo trước mặt trông giống như một bộ xương khô của một con quái vật tiền sử nằm vắt vẻo qua hai vách núi. Những sợi dây mây bện xoắn vào nhau đã sờn cũ, và những thanh gỗ lát sàn thì mục nát, cái còn cái mất, để lộ ra khoảng không hun hút phía dưới. Tiếng nước suối chảy xiết dưới vực sâu vọng lên nghe lạnh ngắt, át cả tiếng gió rít qua những khe đá.

"Không. Không bao giờ. Có chết con cũng không bước lên cái thứ đó!" Linh hét lên, gương mặt trang điểm kỹ càng giờ nhợt nhạt như người không còn giọt máu nào. Cô lùi lại phía sau, chân vấp phải một hòn đá suýt ngã chổng vó.

Bà Lan cũng không khá hơn. Tay bà siết chặt cái quai nồi cơm điện đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Bà nhìn sang ông Sơn, người vừa mới cách đây mười lăm phút còn dõng dạc phát biểu trước cả bản làng, giờ cũng đang đứng chôn chân, đôi lông mày rậm rạp khẽ giật giật.

"Ông Sơn... ông bảo kinh nghiệm địa hình của ông đỉnh lắm mà? Cái cầu này mà bước lên thì chỉ có nước đi gặp ông bà ông vải sớm thôi!" Bà Lan rít qua kẽ răng, giọng run rẩy.

Phía bên kia bờ vực, bác tài xế - người mà giờ đây cả nhà đều đồng lòng coi là "kẻ lừa đảo quốc dân" - đang đứng vẫy tay nhiệt tình như thể đang chào đón họ vào một bữa tiệc buffet sang trọng. Lão ta gào lên, tiếng được tiếng mất theo chiều gió: "Qua mau lên! Xe này không chờ được lâu đâu, nó sắp... khụ khụ... hỏng nốt cái hộp số rồi!"

Thành đẩy gọng kính, cố gắng dùng tư duy logic để trấn an bản thân và mọi người: "Về mặt vật lý, sức bền vật liệu của mây và gỗ mục là... cực kỳ thấp. Nhưng nếu chúng ta phân bổ trọng lực đều và đi từng người một, có lẽ... tỉ lệ sống sót là 50/50."

"Mày thôi cái kiểu 50/50 đi Thành!" Ông Sơn bỗng quát lên, nhưng không phải vì giận dữ mà là để lấn át đi nỗi sợ đang len lỏi trong lòng mình. Ông hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo sờn cũ. Ông nhìn vợ, nhìn hai đứa con, rồi nhìn lại cái cầu. Ông biết, nếu không qua được đây, họ sẽ bị kẹt lại giữa rừng già khi bóng tối ập xuống, và đó mới là cái chết thực sự.

"Tất cả nghe đây!" Ông Sơn ra lệnh, giọng đanh thép trở lại. "Tao sẽ đi trước. Thành, mày theo sau tao năm mét. Bà Lan đi giữa, bám chặt vào dây cáp. Linh đi cuối. Tuyệt đối không được nhìn xuống dưới, rõ chưa?"

Linh mếu máo: "Con nhìn lên trời thì con bước hụt vào lỗ hổng thì sao bố ơi?"

"Thì mày nhìn vào lưng mẹ mày ấy!" Ông Sơn gắt, rồi ông chậm rãi đặt bàn chân đầu tiên lên thanh gỗ đầu tiên.

Rắc. Một tiếng động khô khốc vang lên khiến cả bốn trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ông Sơn khựng lại, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên thái dương. May thay, thanh gỗ chỉ bị lún xuống một chút chứ không gãy hẳn. Ông tiếp tục bước, đôi tay gân guốc nắm chặt vào dây mây hai bên.

Cả gia đình bắt đầu cuộc hành trình "đi trên sợi tơ hồng" của tử thần. Bà Lan vừa đi vừa lầm rầm khấn vái đủ mọi phương trời. Thành thì bước đi như một con robot, miệng lẩm nhẩm những công thức vật lý để đánh lạc hướng nỗi sợ. Còn Linh, cô nhắm tịt mắt lại, một tay vịn vai mẹ, một tay bám vào dây cáp, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Con xin thề, nếu qua được chuyện này, con sẽ không bao giờ chê đồ ăn của mẹ, con sẽ không bao giờ bắt anh Thành chở đi mua sắm nữa..."

Đi được nửa đường, gió bỗng thổi mạnh hơn. Chiếc cầu bắt đầu chao đảo, lắc lư như một chiếc võng giữa không trung.

"Dừng lại! Đứng yên!" Ông Sơn hét lớn.

Đúng lúc đó, một thanh gỗ mục nát dưới chân bà Lan đột ngột gãy làm đôi. Bà Lan hẫng chân, người đổ nghiêng sang một bên. "Á!" Bà hét lên một tiếng thất thanh, chiếc nồi cơm điện tuột khỏi tay, rơi xuống vực sâu và biến mất sau một tiếng "tõm" nhỏ xíu. May mắn thay, Thành đã nhanh tay tóm được khuỷu tay mẹ, còn bà Lan thì bám chặt lấy sợi dây cáp như một người đuối nước vớ được cọc.

"Mẹ ơi! Mẹ có sao không?" Linh khóc nấc lên, không còn màng đến việc giữ hình tượng.

Bà Lan mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn, nhưng việc mất cái nồi cơm điện - vật phẩm mà bà coi như "linh hồn" của sự tiết kiệm - dường như đã kích hoạt một luồng sức mạnh uất ức. Bà hét lên giữa tiếng gió: "Cái nồi của tôi! Đồ lừa đảo! Cái tour chết tiệt này! Tôi mà thoát chết tôi sẽ đốt sạch cái công ty của chúng mày!"

Nỗi giận vượt qua nỗi sợ. Bà Lan bắt đầu bò trườn trên những thanh gỗ còn lại với một tốc độ đáng kinh ngạc. Cả nhà bị kéo theo cái nhịp độ hối hả đó. Khi bàn chân ông Sơn chạm được vào nền đất đá vững chãi phía bên kia, ông vội vàng xoay người lại, nắm lấy tay vợ kéo mạnh một cái. Bà Lan ngã nhào xuống đất, thở hổn hển như một con cá lên cạn. Thành và Linh cũng lần lượt nhảy vào bờ, cả bốn người nằm vật ra đất, tim đập thình thịch như đánh trống liên hồi.

Họ chưa kịp định thần thì bác tài xế đã chạy lại, không phải để hỏi thăm mà để thúc giục: "Nhanh! Lên xe! Động cơ nóng lắm rồi, để nó nguội là không đề được nữa đâu!"

Cả nhà lảo đảo bò lên chiếc xe khách. Khác với chiếc xe buổi sáng, chiếc xe này bên trong ngổn ngang những bao tải ngô, vài lồng gà và mùi phân súc vật nồng nặc. Nhưng lúc này, không ai còn kêu ca "kém sang" hay "hôi hám". Họ chỉ cần một chỗ ngồi vững chãi không bị đung đưa giữa vực thẳm.

Ông Sơn ngồi phịch xuống một bao ngô, nhìn vợ mình đang ngồi bần thần vì tiếc cái nồi cơm điện. Ông đưa bàn tay to thô ráp ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bà Lan.

"Thôi, mất cái nồi thì thôi. Người còn là còn tất cả," ông nói, giọng dịu dàng một cách lạ thường, không còn cái vẻ ra lệnh cứng nhắc như mọi khi.

Bà Lan nhìn chồng, đôi mắt rớm lệ, rồi quay sang nhìn hai đứa con đang ngồi tựa vào nhau, lấm lem bùn đất và mồ hôi. Linh đang dùng cái khăn rằn còn lại của bố để lau vết bẩn trên kính cho anh trai. Khoảnh khắc ấy, giữa cái mùi gà vịt và tiếng máy xe nổ lọc xọc, một cảm giác bình yên kỳ lạ bao trùm lấy họ. Không có sổ đỏ, không có mảnh đất mặt phố, chỉ có hơi ấm của những người ruột thịt.

Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, bò lù lù trên con đường đèo hẹp và dốc đứng. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, đi được một đoạn, bác tài bỗng thắng gấp một cái khiến cả nhà lao về phía trước.

"Lại chuyện gì nữa thế?" Thành thốt lên, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Bác tài xế gãi đầu, chỉ tay ra phía trước kính chắn gió: "Báo cáo cả nhà... hình như chúng ta vừa lọt vào giữa một cuộc 'di cư' của đàn trâu rừng. Và nhìn kìa, hình như con đầu đàn nó đang thấy... ngứa mắt với cái màu sơn xanh loang lổ của xe mình."

Bên ngoài, hàng chục con trâu rừng đen trùi trũi, sừng dài dằng dặc đang đứng kín mặt đường, và con to nhất đang bắt đầu hạ thấp đầu, lấy đà lao thẳng vào đầu xe với tốc độ của một chiếc xe tải.