MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 ĐồngChương 5: Khi tiếng gầm át tiếng cãi và "chiếc phao" từ bao tải ngô

Huyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 Đồng

Chương 5: Khi tiếng gầm át tiếng cãi và "chiếc phao" từ bao tải ngô

1,452 từ · ~8 phút đọc

Ánh nắng chiều tà xuyên qua lớp kính chắn gió bám đầy bụi đất, soi rõ gương mặt kinh hoàng của bốn thành viên nhà ông Sơn. Phía trước, cách mũi xe chưa đầy mười mét, con trâu đầu đàn to lớn như một khối sắt đen kịt đang lừ lừ tiến lại. Đôi mắt nó đục ngầu, hơi thở phì phò phả ra những làn khói trắng đục giữa không khí lạnh của đại ngàn. Nó không chỉ đơn thuần là một con vật; trong khoảnh khắc đó, nó là hiện thân của tất cả những xui xẻo, những bế tắc mà cái gia đình này đã phải gánh chịu kể từ khi bước chân ra khỏi cửa nhà.

"Bác tài... bác làm ơn lùi xe lại đi!" Linh rít lên, hai tay bám chặt vào ghế ngồi rách nát, móng tay sơn sửa cầu kỳ giờ đã gãy nham nhở.

Bác tài xế mồ hôi chảy ròng ròng, tay gạt cần số liên tục nhưng chỉ nghe thấy những tiếng kít kít khô khốc của kim loại chà xát vào nhau. "Lùi thế nào được cô ơi! Sau lưng là vực, đường hẹp thế này quay đầu bằng niềm tin à? Cái xe này nó 'dỗi' rồi, hộp số kẹt cứng rồi!"

Con trâu đầu đàn bắt đầu dậm chân, bụi tung mù mịt. Một tiếng ầm vang lên khi nó húc nhẹ vào cản trước của xe làm cả chiếc xe rung chuyển dữ dội. Tiếng gà trong lồng kêu loạn xạ, mùi ngô khô nồng nặc bốc lên. Bà Lan run rẩy, miệng lẩm bẩm cầu kinh, nhưng tay bà vẫn không quên quờ quạng nắm lấy tay Thành. Thành, dù mặt đã cắt không còn giọt máu, vẫn cố rướn người che chắn cho em gái và mẹ.

Ông Sơn ngồi im phăng phắc. Đôi mắt ông nhìn thẳng vào con thú dữ. Ký ức về những năm tháng hành quân trong rừng sâu bỗng chốc ùa về, không phải dưới dạng những câu chuyện kể lể "ngày xưa" để nạt nộ con cái, mà là một bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Ông nhận ra rằng, nếu không ai làm gì đó, con trâu này sẽ húc nát cái đầu xe và hất tất cả xuống vực.

"Tất cả im lặng!" Ông Sơn quát lớn, giọng nói có một uy lực khiến cả bác tài xế cũng phải nín thở. "Thành, mày lôi hết đống ngô trong bao tải ra đây cho tao. Linh, lấy cái khăn rằn còn lại, tẩm ít dầu gió của mẹ vào!"

"Để làm gì hả bố?" Thành ngơ ngác hỏi nhưng tay đã bắt đầu xé bao tải ngô.

"Đừng hỏi! Làm nhanh!"

Trong khi con trâu đang chuẩn bị cho cú húc thứ hai, ông Sơn nhanh chóng thực hiện một kế hoạch điên rồ. Ông mở toang cánh cửa xe bên hông, gió núi lạnh buốt ùa vào. Ông cầm lấy nắm ngô khô mà Thành vừa đổ ra, tung mạnh về phía bụi cây bên đường, cách xa đầu xe. Con trâu hơi khựng lại, đôi tai nó vểnh lên nghe tiếng động.

Tiếp đó, ông Sơn quấn chiếc khăn rằn đã thấm đẫm mùi dầu gió nồng nặc vào đầu gậy gỗ của bác tài xế, châm một mồi lửa nhỏ từ chiếc bật lửa cũ của mình. Ngọn lửa bùng lên, mang theo mùi bạc hà và dầu nóng nặc nồng — một thứ mùi mà đại ngàn cực kỳ dị ứng. Ông Sơn bước hẳn xuống bậc thang xe, một tay cầm đuốc lửa, một tay tiếp tục rải ngô.

"Bố ơi! Bố vào đi! Nó húc bố chết mất!" Linh khóc nấc lên, định lao ra giữ lấy áo bố nhưng bà Lan đã giữ chặt cô lại. Đôi mắt bà Lan nhìn theo bóng lưng chồng, đầy lo âu nhưng cũng đầy một sự tin tưởng đã bị bụi thời gian che lấp bấy lâu nay.

Ông Sơn đứng đó, giữa một bên là vách đá, một bên là vực thẳm và trước mặt là con thú dữ. Ông không hét lên, ông bắt đầu huýt sáo — một điệu huýt sáo trầm bổng mà ngày xưa ông vẫn thường dùng để gọi đồng đội trong rừng. Con trâu đầu đàn nghiêng đầu, mùi dầu gió nồng nặc từ ngọn đuốc khiến nó khó chịu, lùi lại vài bước. Những hạt ngô vàng óng rơi trên đất thu hút sự chú ý của những con trâu phía sau.

Dần dần, con đầu đàn dường như cảm thấy "đối thủ" trước mặt có gì đó không ổn, lại thêm mùi vị lạ lùng và tiếng huýt sáo đều đặn, nó khịt mũi một cái thật mạnh, rồi từ từ chuyển hướng đi về phía đám ngô rải rác bên lề đường. Cả đàn trâu bắt đầu nối đuôi nhau di chuyển theo con đầu đàn, tránh xa chiếc xe khách nát bét.

Khi con trâu cuối cùng khuất bóng sau khúc quanh, ông Sơn mới thở phào, dập tắt ngọn đuốc rồi bước lên xe. Gương mặt ông ám khói đen, mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ.

"Bố... bố là siêu nhân à?" Linh lao tới ôm chầm lấy ông, khóc như một đứa trẻ.

Bà Lan không nói gì, bà chỉ lặng lẽ lấy vạt áo lau đi vết nhọ trên trán ông Sơn. Thành thì đứng đó, nhìn bố mình với một ánh mắt hoàn toàn khác. Anh chợt nhận ra bấy lâu nay anh chỉ coi bố là một người già lỗi thời, thích kiểm soát, mà quên mất rằng người đàn ông này đã từng đi qua bom đạn để bảo vệ hòa bình cho anh ngồi gõ phím.

"Siêu nhân gì chứ," ông Sơn cười khà khà, ngồi xuống bao ngô, giọng đã dịu lại. "Chỉ là chút mẹo vặt của lính thôi. Mà Thành này, lát nữa về, tao với mày phải xem lại cái hộp số cho bác tài, chứ để lão ấy đi kiểu này thì chết cả lũ."

Chiếc xe lại tiếp tục nổ máy, lần này tiếng động cơ nghe có vẻ "ngoan ngoãn" hơn. Trời đã tối hẳn, sương mù bao phủ dày đặc khiến bác tài phải bò từng chút một. Cả nhà ngồi túm tụm lại với nhau trên đống bao tải ngô. Linh không còn quan tâm đến việc điện thoại không có sóng, cô dựa đầu vào vai anh trai. Thành thì lấy cái loa Bluetooth đã hết pin ra làm gối cho mẹ nằm.

Mọi người bắt đầu chia nhau mấy miếng thịt lợn cuối cùng mà bà Lan "thu hoạch" được từ đám cưới. Miếng thịt đã nguội ngắt, dai ngoắc, nhưng sao họ thấy nó ngon đến lạ lùng. Họ bắt đầu nói chuyện, không phải là chuyện tiền nong, điện nước hay sổ đỏ, mà là chuyện về cái cách bà Lan đuổi bò, chuyện ông Sơn bị kiến đốt. Những tiếng cười khúc khích vang lên giữa khoang xe tối tăm, át đi cả tiếng gió rít ngoài kia.

"Bố này," Thành bỗng lên tiếng, giọng trầm xuống. "Mảnh đất ở quê... bố cứ giữ lấy mà dưỡng già. Tụi con... tụi con sẽ tự lo được."

Linh cũng gật đầu: "Vâng, con cũng không cần đi châu Âu đâu. Đi với nhà mình thế này... dù hơi hôi một tí nhưng vui thật bố ạ."

Ông Sơn im lặng một lúc lâu, tay ông mân mê tờ di chúc giả trong túi áo. Ông định nói ra sự thật, định thú nhận rằng tất cả chỉ là một màn kịch để kéo các con về nhà. Nhưng nhìn gương mặt thanh thản của các con dưới ánh đèn dầu lù mù, ông lại thôi. Có những sự thật không cần phải nói ra ngay lập tức, khi mà sự gắn kết đang dần hồi sinh từ đống tro tàn của những mâu thuẫn.

Chiếc xe bỗng khựng lại lần nữa ở một ngã ba đường. Bác tài xế quay lại, vẻ mặt đầy bối rối: "Các bác ơi... có một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là chúng ta đã ra khỏi rừng. Tin xấu là... con đường phía trước đang bị sạt lở nặng, xe không qua được. Chỉ có một cách là đi đường vòng, nhưng đường đó phải đi qua một cái nghĩa địa cổ mà người dân ở đây bảo là... hay có 'người lạ' xin đi nhờ xe lắm."

Không gian trên xe bỗng chốc lặng ngắt. Một luồng khí lạnh lẽo từ đâu tràn vào, và từ phía bụi rậm ven đường, một bóng trắng mờ ảo bắt đầu hiện ra dưới ánh đèn pha mờ đục của chiếc xe.