MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 ĐồngChương 6: Bóng trắng bên đường và khúc hát "Phá tan bóng đêm"

Huyết Mạch Vườn Tràm: Tour Hành Xác 0 Đồng

Chương 6: Bóng trắng bên đường và khúc hát "Phá tan bóng đêm"

1,544 từ · ~8 phút đọc

Cái không khí ấm áp vừa mới nhen nhóm trên xe bỗng chốc bị dập tắt bởi một luồng khí lạnh buốt xương. Linh túm chặt lấy cánh tay Thành, móng tay bấu sâu vào lớp áo khoác khiến anh nhăn mặt nhưng không dám kêu. Phía trước, ánh đèn pha vàng đục của chiếc xe khách chỉ đủ soi rọi một khoảng mờ ảo, nơi một bóng trắng đang đứng lặng im như một pho tượng giữa màn sương muối dày đặc.

"Bác... bác tài ơi, đừng có mở cửa nhé. Cứ đạp ga đi, đạp đại đi bác!" Linh nói qua kẽ răng, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.

Bác tài xế cũng không khá hơn là bao, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy vô lăng đến mức nổi đầy gân xanh. Lão lầm bầm: "Cô ơi, xe này mà đạp ga mạnh là nó 'đứt bóng' luôn đấy. Với lại ở đây có luật, thấy người gặp nạn mà không dừng là... là họ theo về tận nhà đấy cô ạ."

Bà Lan ôm khư khư cái túi xách lấm lem bùn đất, mặt cắt không còn giọt máu. Bà vốn là người mê tín nhất nhà, hằng năm không thiếu buổi lễ chùa nào, nhưng đối mặt trực diện với "người lạ" giữa nghĩa địa cổ thế này là nằm ngoài khả năng chịu đựng của bà. "Ông Sơn ơi, ông có bùa chú gì không? Ngày xưa đi lính ông có được phát bùa hộ mệnh không?"

Ông Sơn nheo mắt nhìn qua kính chắn gió. Trải qua bao nhiêu trận mạc, ông không tin vào chuyện ma quỷ cho lắm, nhưng cái bóng trắng cứ đứng im lìm, không nhúc nhích giữa đêm vắng thực sự là một bài kiểm tra tâm lý cực nặng. Ông hắng giọng, cố giữ cho giọng mình bình thản nhất có thể: "Làm gì có ma quỷ nào tầm này. Chắc là người dân đi rừng về muộn thôi. Thành, lôi cái đèn pin siêu sáng trong ba lô tao ra đây."

Chiếc xe khách lọc xọc tiến lại gần hơn. Cái bóng trắng dần hiện rõ hơn dưới ánh đèn. Đó là một người phụ nữ trùm một chiếc khăn choàng trắng từ đầu đến chân, tay xách một cái giỏ mây. Khi chiếc xe dừng hẳn lại, người đó từ từ ngẩng mặt lên. Ánh đèn pha rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, trắng bệch vì lạnh, đôi mắt sâu hoắm nhìn chằm chằm vào bên trong xe.

Cạch. Cánh cửa xe mở ra. Một luồng gió rít lên như tiếng khóc lóc chui vào khoang xe.

"Cho tôi... cho tôi quá giang qua khỏi đoạn nghĩa địa này được không?" Giọng nói của người phụ nữ khàn đặc, nhỏ xíu như tiếng lá khô cọ vào nhau.

Linh hét lên một tiếng nhỏ rồi rúc đầu vào ngực mẹ. Thành thì tái mét, tay lần tìm cái loa Bluetooth dù biết nó chẳng còn tí pin nào để làm vũ khí. Chỉ có ông Sơn, sau vài giây quan sát, bỗng nhận ra dưới chân người phụ nữ kia là đôi dép tổ ong dính đầy bùn đỏ, và cái giỏ mây tỏa ra mùi... lá sả.

"Mời chị lên xe," ông Sơn nói, giọng đầy cương nghị. "Thành, nhường chỗ cho chị ấy ngồi."

Người phụ nữ bước lên xe, ngồi xuống băng ghế đối diện với cả nhà. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến mức nghe thấy cả tiếng tim đập của nhau. Bà Lan lén nhìn người phụ nữ, thấy chị ta cứ ngồi im, đầu hơi cúi, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy cái giỏ. Sự im lặng kéo dài như hàng thế kỷ cho đến khi ông Sơn bỗng nhiên lên tiếng phá tan bầu không khí.

"Chị đi hái lá thuốc về muộn à?"

Người phụ nữ giật mình, khẽ ngẩng đầu lên: "Vâng... con tôi ở nhà bị sốt phát ban, tôi phải vào rừng sâu mới tìm được lá này. Đi được nửa đường thì sạt lở, xe máy không qua được, tôi phải đi bộ xuyên qua nghĩa địa..."

Cả nhà thở phào một cái đồng thanh như vừa được hồi sinh từ cõi chết. Linh ngóc đầu dậy, nhìn kỹ lại người phụ nữ: "Trời ơi chị ơi, chị làm em suýt đứng tim! Sao chị lại trùm khăn trắng toát thế kia làm gì?"

Người phụ nữ khẽ mỉm cười, một nụ cười khổ sở: "Khăn này tôi tẩm nước gừng để giữ ấm phổi đấy cô ạ, sương muối ở đây độc lắm."

Sự thật phơi bày, nỗi sợ tan biến nhường chỗ cho một cảm xúc khác: sự xót xa. Bà Lan, người lúc nãy còn đòi "đạp ga đi đại", giờ lại là người đầu tiên lục lọi trong túi xách: "Này chị, tôi còn mấy viên kẹo gừng với chai dầu gió này, chị cầm về cho cháu nó dùng. Sốt phát ban thì phải giữ ấm, đừng cho ra gió nhé."

Linh cũng sực nhớ ra trong túi mình còn mấy miếng dán hạ sốt mua từ thành phố chưa dùng đến, cô lúng túng đưa cho người phụ nữ: "Cái này tốt lắm chị, dán vào trán là hạ sốt ngay."

Thành thì nhìn cái giỏ lá thuốc, rồi nhìn người phụ nữ lam lũ, anh chợt thấy những nỗi lo về dự án khởi nghiệp hay mạng Wi-Fi của mình thật là nhỏ nhặt so với cuộc mưu sinh của những con người nơi đây. Anh lấy ra chiếc áo khoác dự phòng cuối cùng trong ba lô, quàng lên vai chị ấy: "Chị mặc thêm cho ấm, đêm còn dài lắm."

Người phụ nữ nhìn gia đình ông Sơn bằng ánh mắt đầy cảm động. Chị ấy không ngờ những người khách thành phố ăn mặc lếch thếch, trông có vẻ dữ dằn lại tốt bụng đến thế. "Cảm ơn... cảm ơn ông bà và các cháu nhiều lắm."

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh qua những ngôi mộ cổ nằm im lìm dưới ánh trăng mờ. Nhưng lúc này, không còn ai sợ hãi nữa. Để xua tan cái không gian tĩnh mịch, ông Sơn bỗng nhiên cất tiếng hát. Không phải là những bài hát trẻ trung của Linh hay nhạc điện tử của Thành, mà là một bài hành khúc thời chiến. Giọng ông vang, khỏe và đầy sức sống.

"Đời mình là một khúc quân hành..."

Bà Lan cũng hòa giọng theo, dù giọng bà đôi chỗ bị hụt hơi vì cười. Rồi Thành và Linh cũng bắt nhịp, tạo thành một dàn đồng ca gia đình lạc quẽ nhất thế gian nhưng lại đầy hào khí giữa rừng già. Tiếng hát của họ át đi tiếng gió, át đi nỗi sợ về sạt lở hay nghĩa địa. Thậm chí, bác tài xế cũng vừa cầm lái vừa gõ nhịp trên vô lăng, miệng nghêu ngao vài câu không rõ lời.

Người phụ nữ hái thuốc ngồi đó, nhìn gia đình họ hát ca, đôi mắt chị lấp lánh như có nước. Có lẽ từ lâu lắm rồi, chị mới thấy một gia đình dù đang ở trong hoàn cảnh khốn khó nhưng lại vui vẻ và gắn kết đến vậy.

Đến ngã ba bản, người phụ nữ xuống xe. Chị cúi chào gia đình ông Sơn lần cuối rồi biến mất vào con đường nhỏ dẫn vào bản xa. Chiếc xe khách lại tiếp tục hành trình về phía thị trấn. Tuy nhiên, sau khi qua khỏi khu nghĩa địa, bác tài xế bỗng nhiên tắt máy, dừng xe giữa một bãi đất trống phẳng lặng.

"Sao lại dừng nữa bác tài?" Ông Sơn hỏi, trong lòng lo lắng về một sự cố mới.

Bác tài quay lại, chỉ vào kim đồng hồ xăng đang chỉ về vạch đỏ chót: "Hết xăng rồi các bác ạ. Em đã cố bò đến đây, nhưng chắc phải đợi đến sáng mai có xe tải đi ngang qua mới mua nhờ xăng được."

Cả nhà nhìn nhau. Đêm nay, họ sẽ phải ngủ lại trên chiếc xe đầy mùi gà vịt và bao tải ngô này. Nhưng lạ thay, không ai than vãn. Họ bắt đầu dọn dẹp đống bao tải để tạo thành một cái "giường" lớn.

Khi mọi người đã nằm xuống, Linh bỗng thấy dưới chân mình có một cái hộp sắt nhỏ bị vùi trong đống rơm. Cô tò mò nhặt lên, phủi bụi đất. Đó là một chiếc hộp cũ kỹ, có khóa gỉ sét. Khi Linh dùng sức cạy ra, ánh sáng của chiếc đèn pin duy nhất còn sót lại soi rọi vào thứ bên trong khiến cô thốt lên kinh ngạc.

"Bố ơi... mẹ ơi... nhìn cái này đi!"

Bên trong chiếc hộp không phải là vàng bạc hay châu báu, mà là một xấp ảnh cũ đã ố vàng, cùng một lá thư tay viết bằng mực tím đã phai màu. Khi ông Sơn cầm lá thư lên đọc lướt qua, gương mặt ông bỗng biến sắc, bàn tay ông run lên bần bật. Đây chính là những kỷ vật thuộc về người chủ cũ của mảnh đất quê ngoại - người mà bấy lâu nay ông vẫn gọi là "mảnh đất mặt phố" để dụ dỗ các con.